Chương 23

Trả tiền thuê xe hai tháng và tiền đặt cọc xe mới tổng cộng hơn mười ngàn tệ một chút. Hai tháng sau tận thế đã bắt đầu rồi, đương nhiên cũng không cần phải gia hạn thuê nữa. Sở dĩ cô không đến thẳng các công ty cho thuê xe là vì xe cùng dòng với cấu hình cao rất khó tìm, hơn nữa trời quá nóng, cô cũng không muốn chạy ngược chạy xuôi.

Đợi hơn nửa tiếng đồng hồ mới nhận được chiếc xe vừa thuê. Vì là xe đời mới nên gần như không có dấu vết sử dụng. Lúc lái xe đi, cô còn cảm thấy hơi chột dạ, dù sao đây cũng lần đầu tiên cô “mua hàng 0 đồng” kiểu này.

Cô đỗ chiếc Land Rover vào gara, rồi lái chiếc xe “cỏ” của mình đến chợ xe cũ bán đi, thu về được 160 ngàn tệ tiền mặt.

Số tiền trong thẻ vốn định dùng để mua xe, giờ không cần nữa thì đổi thành vật tư vẫn thực tế hơn. Các chợ đầu mối và siêu thị lớn xung quanh cô đều đã đi gần hết nên cô định đưa Mặc Mặc vào Nam một chuyến, mua ít trái cây nhiệt đới tiện thể du lịch luôn.

Có không gian rồi, việc đi lại trở nên vô cùng thuận tiện. Đồ đạc chuẩn bị xong xuôi đều được nhét hết vào không gian. Cô chỉ đeo một chiếc ba lô lớn sau lưng, bên trong đựng vài thứ đồ dùng thường ngày như bình nước, sạc dự phòng, sữa bột, bình sữa, đồ ăn vặt và đồ chơi.

Bắt taxi đón Mặc Mặc rồi thẳng tiến ra sân bay. Vé máy bay vừa được đặt xong trên ứng dụng điện thoại, chỉ cần đến làm thủ tục là được.

Hai tiếng sau, máy bay hạ cánh xuống thành phố Hạ Môn, tốc độ quả thực không thể nhanh hơn.

Vừa bước ra khỏi sân bay, một luồng khí nóng ập tới. Thời tiết ở đây nóng hơn Tô Thành nhiều. Mở điện thoại xem dự báo thời tiết, nhiệt độ cao nhất lên đến 45 độ, thảo nào ngoài trời cứ như phòng xông hơi.

Bắt taxi đến khách sạn đã đặt trước, nghỉ ngơi một lát rồi cô mở ứng dụng thuê xe, thuê một chiếc SUV làm phương tiện đi lại. Thời tiết này mà bắt taxi hay đi bộ ngoài đường thì đúng là khổ sở.

Hai mẹ con thong thả nghỉ ngơi trong khách sạn, đợi đến khi màn đêm buông xuống mới ra ngoài hoạt động.

Công ty cho thuê xe đã lắp đặt ghế an toàn cho trẻ em theo yêu cầu của cô, còn chu đáo chuẩn bị sẵn nước khoáng và bản đồ.

Cô từ từ lái xe ra khỏi khách sạn. Thành phố này chênh lệch nhiệt độ ngày đêm khá lớn. Khác với cái nóng như thiêu như đốt ban ngày, nhiệt độ ban đêm đã giảm đi nhiều. Dù vẫn còn nóng nhưng không có cái nắng gay gắt, lại thêm gió biển thổi hiu hiu cũng có một hương vị riêng.

Rất nhanh, cô cảm nhận được sự khác biệt của Hạ Môn. Có lẽ đã quen với nhiệt độ cao kéo dài, người dân ở đây thích nghi tốt hơn với sự thay đổi của môi trường. Người dân địa phương đều ngầm chọn lối sống “ngày ngủ đêm thức”.

Đường phố, chợ búa đèn đuốc sáng trưng. Cũng may thời tiết nóng nực thế này chẳng có mấy du khách, người đi lại bên ngoài đa phần là dân địa phương nên cũng không quá đông đúc.

Cô lái xe chầm chậm, lang thang không mục đích, thấy cảnh đẹp thì dừng lại chụp ảnh, ăn uống.

Thực ra Hạ Môn không lớn lắm, dân số thường trú cũng không nhiều. Cùng với vài thành phố lân cận, nơi đây được mệnh danh là thiên đường của những tín đồ ẩm thực, đó cũng là mục đích chuyến đi này của cô.

Thấy phía trước có một khu phố ẩm thực đèn đuốc sáng trưng, Thẩm Uyển tìm chỗ đỗ xe rồi định đưa Thẩm Mặc Mặc vào dạo một vòng.

Khách hàng xung quanh chủ yếu là thanh niên nam nữ, đa phần là sinh viên các trường đại học gần đó.

Nhìn những món ăn nóng hổi vừa ra lò ở các quầy hàng xung quanh, cô vừa đi vừa ăn vừa mua. May mà lúc xuống xe cô đã lấy từ không gian ra một chiếc xe đẩy nhỏ, nếu không thì đúng là không xuể.

Cậu bé mũm mĩm ngồi trên xe đẩy thỉnh thoảng lại được mẹ đút cho ăn, bên dưới xe đẩy chất đầy những món ngon vừa mua được. Cứ đầy là cô lại mang ra xe một chuyến, rồi lén chuyển lên kệ hàng trên tầng hai của căn nhà chính trong không gian.