Chương 21

Sau khi Mặc Mặc đi học, Thẩm Uyển lại bắt đầu kế hoạch mua sắm điên cuồng.

Cô chạy đến một trạm đổi gas, nhân viên cho biết một chứng minh thư chỉ được mua hai bình. Thẩm Uyển nhanh trí đặt mười suất đồ ăn ngoài, boa thêm tiền nhờ mười anh shipper mỗi người mua giúp cô hai bình...

Sau vài lần như vậy, mấy chục bình gas cũng đủ cho cô dùng một thời gian.

Ăn no ngủ kỹ một giấc trưa, Thẩm Uyển lái xe con đến chợ điện tử. Máy tính bảng và điện thoại di động dung lượng lớn nhất mỗi loại mười chiếc, máy tính xách tay năm chiếc, ổ cứng dung lượng siêu lớn năm mươi cái. Lại mua thêm một ít máy đọc sách, máy kể chuyện cho trẻ em.

Nghĩ đến việc sau trận mưa lớn sẽ mất điện, mất mạng, Thẩm Uyển lại mua thêm mấy cái đài radio và bộ đàm phòng khi cần.

Tiền gửi trong thẻ còn lại năm triệu, một thời gian nữa phải đi mua mấy món đồ lớn.

Vừa ra khỏi chợ, điện thoại bắt đầu kêu “ting ting” liên tục. Cô mở điện thoại ra xem, không kìm được mà cười lạnh một tiếng, là ông cậu “thân yêu” của cô. Lời nói bóng gió xa gần đều tỏ ý không yên tâm về số tài sản lớn mà cô đang nắm giữ, đã đeo bám cô ba năm rồi mà vẫn chưa từ bỏ.

Trước kia thì xúi giục bà ngoại đến làm thuyết khách, sau khi bà ngoại mất năm ngoái, cả nhà bốn người họ bắt đầu thay phiên nhau làm phiền cô. Em họ trai, em họ gái nghỉ hè đều đòi ở nhà cô mua thứ này thứ nọ, thề phải moi bằng sạch tiền tiết kiệm của cô.

Kiếp trước, trận mưa lớn chưa được mấy ngày, tầng hai nhà họ ở đã bị ngập. Ông ta dắt díu cả gia đình đến ngồi trước cửa nhà cô cầu xin cho ở nhờ. Hàng xóm cùng tòa nhà nhìn thấy hết trò cười, còn hùa vào gây áp lực đạo đức với cô.

Thẩm Uyển bất đắc dĩ phải mở cửa cho họ vào, không ngờ lại là dẫn sói vào nhà. Sau khi ăn hết lương thực dự trữ của cô, cả nhà họ hợp sức đuổi cô ra khỏi nhà.

Khi cô phải ngủ ngoài hành lang, những người hàng xóm đó không một ai dám lên tiếng, chỉ sợ rước họa vào thân. Chẳng qua cũng chỉ là một đám bắt nạt kẻ yếu sợ kẻ mạnh, đạo đức giả.

Kiếp này cô đã bán nhà, không ai biết cô ở đâu, cô muốn xem thử lũ đỉa đói này còn hút máu ai được nữa. Cứ để họ vật lộn cầu sinh trong thời tận thế này đi, nếu may mắn sống sót thì cô sẽ từ từ tính sổ sau!

Sau khi cho số điện thoại và Wechat của cả nhà cậu vào danh sách chặn. Vốn dĩ định để căn nhà mới sửa sang thông gió khử mùi một thời gian rồi mới dọn vào ở, xem ra bây giờ phải chuyển nhà sớm thôi. Thẩm Uyển dự định đợi Mặc Mặc nghỉ hè ở trường mẫu giáo xong sẽ chuyển đến Hải Phúc Uyển.

Thẩm Uyển lái xe tải đến khu công nghiệp công nghệ cao ở ngoại ô phía Bắc, lại mua hai tổ máy phát điện siêu nhỏ cực êm cùng linh kiện, rồi nhờ người bán mua giúp hai mươi thùng nhiên liệu. Cô lái chiếc xe tải nhỏ đến một nơi hẻo lánh, thu tất cả vào không gian rồi tạm cất trong sân nhà mình.

Thẩm Uyển hí hoáy ghi chép vào cuốn sổ tay vẫn còn một loại vật tư quan trọng: Thuốc men. Điều này làm cô hơi đau đầu. Thuốc thông thường thì mua nhiều lần ở các hiệu thuốc cũng không phiền phức lắm nhưng các loại vắc-xin và thuốc tiêm thì khó kiếm hơn nhiều.

Lật danh bạ, cô nhớ ra trước đây có một đồng nghiệp đã chuyển sang làm ở công ty thiết bị y tế. Thẩm Uyển định hỏi người đó xem có quen biết ai có thể giúp mua thuốc số lượng lớn không.

Hai người trước đây quan hệ cũng khá tốt. Sau khi cúp máy, người đồng nghiệp gửi cho cô danh thϊếp WeChat của một trình dược viên.

Kết bạn xong, cô trình bày thẳng mục đích: Công ty có vài đồng nghiệp sắp sang Nigeria mở văn phòng đại diện nên cần chuẩn bị một lượng lớn thuốc men. Vì có người đưa cả gia đình theo nên cần thêm một số loại vắc-xin cho trẻ em và người lớn…