Chương 19

Mảnh đất trong sân vườn của không gian nói lớn không lớn, nói nhỏ không nhỏ, dùng để trồng rau và trái cây là vừa đẹp. Lương thực thì thôi, quy trình vừa phức tạp lại không hiệu quả bằng nên cô đã mua đủ nhiều lương thực rồi.

Khu gia vị, muối, đường mỗi thứ mười nghìn cân. Hai thứ này vào thời tận thế chính là vật ngang giá, mình ăn không hết còn có thể mang ra đổi lấy vật tư. Các loại gia vị khác mỗi thứ lấy mười thùng, sau đó lại mua thêm một ít dụng cụ nấu ăn.

Còn có các loại đồ hộp dưa muối, tương ớt, măng khô, củ cải khô, kim chi, rau củ thập cẩm... mua những ba mươi thùng. Khi ra ngoài không tiện nấu nướng, dưa muối vừa đưa cơm vừa bổ sung muối, quan trọng là không khiến người khác ganh ghét.

Cá diếc, cá vược, cá lóc, cá lăng, tôm sông, tôm he... các loại cá tôm mỗi thứ mười thùng, đều được ướp đá lạnh, kèm theo đó là cá viên, bò viên, chả tôm, bánh bao hấp đông lạnh, cô mua cả chục cái tủ đông.

Lại tìm được một cửa hàng chuyên bán buôn đồ ăn vặt, khoai tây chiên, các loại hạt, thịt khô... mỗi thứ mua vài thùng. Rồi mua thêm một ít sô cô la và thanh năng lượng, những thứ này vào thời tận thế có thể nhanh chóng bổ sung thể lực. Nước khoáng đóng chai mua một trăm thùng.

Còn khu đồ dùng hàng ngày, cô chỉ mua một vạn bộ hộp cơm và đũa dùng một lần, còn lại chờ tiền bán nhà về rồi mua tiếp, vốn không đủ nên mua sắm cũng phải giật gấu vá vai.

Cuối cùng, ở khu đồ điện gia dụng, cô mua hai cái nồi cơm điện cỡ đại và một số đồ điện gia dụng nhỏ, Thẩm Uyển chuẩn bị về kho chờ nhận hàng.

Vừa quay người lại thì thấy khu thú cưng, tuy cô không nuôi con gì nhưng có một thứ cô rất cần. Thời kỳ cực hàn ở kiếp trước, cô bé ở nhà bên cạnh nói với cô: “Cát mèo không chỉ giải quyết vấn đề vệ sinh của động vật...” Nghĩ đến vấn đề xấu hổ ở kiếp trước, Thẩm Uyển dứt khoát mua năm nghìn cân cát mèo.

Các loại cá tôm thịt và sản phẩm đông lạnh đều hẹn giao vào ngày mai, đồ ăn vặt và gia vị thì sắp xếp vào ngày kia.

Thẩm Uyển ký nhận danh sách hàng giao hôm nay trước, sau đó dùng xe tải chở từng chuyến ra ngoài, tìm một nơi vắng vẻ không có camera giám sát để lần lượt thu hàng vào không gian.

Nhìn số dư chỉ còn bốn mươi ngàn trong tài khoản ngân hàng, đang lúc Thẩm Uyển đau đầu vì không đủ tiền tiêu thì nhận được điện thoại của nhân viên môi giới bất động sản Tiểu Trần. Chỉ không biết là cậu ta đến đưa tiền hay là đến đòi tiền đây.

Nghe máy, giọng nói đặc trưng của Tiểu Trần vang lên: “Chị Thẩm, hợp đồng thuê nhà chủ nhà đã ký rồi ạ, chị xem khi nào có thời gian qua ký hợp đồng?”

“Tôi đang ở gần cửa hàng của cậu đây, một lát nữa sẽ tới!” Thẩm Uyển cúp máy, xem ra là đến đòi tiền rồi.

Đọc kỹ hợp đồng thuê nhà, Thẩm Uyển thoải mái ký tên, thanh toán sáu tháng tiền nhà và một tháng tiền cọc, tổng cộng hơn bốn mươi ngàn.

Nhìn chiếc ví ngày càng xẹp lép, Thẩm Uyển cảm thấy phải thúc giục tiến độ bán nhà của Tiểu Trần mới được: “Hai căn nhà của tôi gần đây có ai đến xem không?”

Tiểu Trần gãi đầu, lấy cho Thẩm Uyển một chai nước rồi nói: “Chị ơi, thật là trùng hợp! Em đang định báo cáo với chị đây! Có một khách hàng lớn rất ưng cả hai căn, có lẽ suy nghĩ giống chị, đều nhắm vào khu vực trường học tốt ở cả hai bên. Chỉ có điều giá cả thì người ta muốn giảm một chút nhưng có thể thanh toán toàn bộ một lần!”

Thẩm Uyển suy nghĩ một lát, đưa ra mức giá thấp nhất trong lòng là sáu triệu một trăm ngàn. Có thể nhận được toàn bộ tiền một lần, giá thấp hơn một chút cũng không sao, sớm nhận tiền sớm tiêu hết mới là an toàn nhất. Tuy nhiên, cô đưa ra một yêu cầu nhỏ, hy vọng có một tháng để chuyển nhà.

Tiểu Trần nhanh chóng liên hệ với người mua, lúc quay lại thì bảo Thẩm Uyển cứ ngồi chờ, đừng vội đi, người mua đã đồng ý rồi, sẽ qua ký hợp đồng sang tên ngay.