Chương 17

Mấy trăm món ăn thịnh soạn chất đầy hơn mười mấy thùng lớn. Cô phải lái xe đi đi lại lại ba bốn chuyến mới chở hết được, đồ đạc đương nhiên đều đã được chuyển vào không gian.

Cuối cùng, cô vẫn để lại vài cái thùng giữ nhiệt trong cốp xe, sau này cũng có thể dùng đến.

Về đến nhà, trời vẫn còn sớm, ngày mai là thứ bảy, Thẩm Mặc Mặc không phải đi học lớp năng khiếu. Thẩm Uyển định đưa cậu bé vào không gian chơi một lát, để cậu làm quen dần.

Một thời gian nữa Thẩm Uyển còn phải tích trữ thêm gạo, mì, dầu ăn và các nhu yếu phẩm khác, dẫn theo Mặc Mặc không tiện lắm, dễ gây chú ý. Nhưng cũng không thể để cậu bé ở nhà một mình được, lúc đó có thể cho cậu vào không gian chơi, mọi tình hình trong không gian Thẩm Uyển đều nắm rõ như lòng bàn tay.

Nắm lấy bàn tay nhỏ của Thẩm Mặc Mặc, cô nói trước để cậu bé chuẩn bị tâm lý: "Mẹ sắp đưa con đến một nơi, đó là căn cứ bí mật của chúng ta, không được nói cho người khác biết đâu nhé!”

Rồi cô ôm Mặc Mặc, tâm niệm vừa động, hai mẹ con liền xuất hiện ở tầng hai của không gian. Nhưng đúng lúc này, vai Thẩm Uyển đột nhiên trĩu xuống, Mặc Mặc dựa vào người cô bất động, đã ngất đi.

Thẩm Uyển hoảng hốt, lập tức đưa cậu bé ra khỏi không gian. Mặc Mặc từ từ tỉnh lại, như vừa ngủ dậy, trông tinh thần có vẻ rất tốt.

Xem ra đây là cơ chế tự bảo vệ của không gian, sinh vật không phải chủ nhân khi vào không gian đều sẽ ngủ mê đi nhưng chắc là không ảnh hưởng gì đến cơ thể.

Phát hiện này khiến cô hơi thất vọng. Vốn dĩ cô còn định dựng một khu vui chơi cho Mặc Mặc ở tầng hai, xem ra không cần nữa rồi. Tuy nhiên, những thứ như cầu trượt, nhà hơi, bể bóng mà cô đã mua trên mạng trước đó, Thẩm Uyển cũng không có ý định trả lại, có thể dựng ở phòng khách cho cậu bé chơi.

Sau khi kể truyện cổ tích dỗ Mặc Mặc ngủ say, công ty cho thuê xe gọi điện tới, báo rằng chiếc xe tải cô thuê đã đến nơi.

Thẩm Uyển cất chiếc giường vào tầng hai trong không gian, rồi xuống hầm gara lấy xe. Thanh toán tiền thuê hai tháng xong, Thẩm Uyển nhận được chìa khóa xe tải.

Đã hơn chín giờ tối, Thẩm Uyển cũng lười lên nhà, bèn ngồi luôn ở ghế lái tiện nghi như sofa, mở ứng dụng đặt đồ ăn, vừa chọn món vừa chờ người giao giá kệ tới.

Cô chọn bốn quán nướng khá gần, thấy đánh giá cũng ổn, mấy món xiên nướng khoái khẩu thường ngày đều đặt mười phần. Thanh toán hơn sáu ngàn tệ xong, cô lại bắt đầu đặt trà sữa.

Cô tìm sáu bảy tiệm, mỗi vị đặt mười cốc, ước chừng mỗi tiệm cũng hơn trăm cốc. Lo không ai nhận đơn nên cô còn boa thêm cho shipper.

Pizza, mì Ý và các món ăn vặt mà Mặc Mặc thích, mỗi vị cô mua năm mươi phần. Đồ vịt kho các loại, mỗi thứ cũng năm mươi cân.

Chỉ riêng tiền đồ ăn vặt này đã ngót nghét hai mươi ngàn tệ, Thẩm Uyển ung dung ngồi chờ nhận hàng.

Tiếng còi xe vang lên bên ngoài, mở cửa ra thì thấy giá kệ đã tới. Cô boa thêm tiền cho tài xế nhờ anh ta chuyển giúp giá kệ vào thùng xe tải trống, rồi khóa cửa xe lại.

Nhìn quanh không có ai, Thẩm Uyển trèo lên ghế lái, mở cửa sổ thông với thùng xe, thu hết toàn bộ giá kệ vào không gian rồi khóa xe rời đi.

Cô đi đến chiếc xe hơi màu trắng nhỏ nhắn đỗ cách đó không xa, tiếp tục chờ đồ ăn giao tới.

Tuy nhiên, cô cũng không hề rảnh rỗi, ý thức tiến vào không gian, điều khiển các bộ phận của giá kệ để lắp ráp. Chỉ là quá trình này rất hao tổn tinh thần lực, vừa lắp xong ba chiếc giá kệ cao năm mét, cô đã phải dừng lại nghỉ ngơi.

Đúng lúc đó, một lượt đồ ăn được giao tới. Thẩm Uyển đặt chúng vào thùng giữ nhiệt ở cốp sau, rồi lén chuyển lên giá kệ trong không gian. Cô cũng sắp xếp lại những đồ ăn trước đó để dưới đất lên kệ, sau đó tiếp tục dùng tinh thần lực lắp ráp giá kệ.