Chương 15

Tuy nhiên, có một điểm mà cậu nhân viên Trần này không nhìn nhầm, đó là Thẩm Uyển đúng là nhắm đến bệnh viện Thánh Ái. Bệnh viện Thánh Ái là một bệnh viện tư nhân mới xây, nghe đồn có chút quan hệ với quân đội, những người vào được đó hoặc là có ô dù, hoặc là có tiền! Đời trước, đội cứu trợ của quân đội đã đóng quân ngay trong bệnh viện này.

Địa thế của bệnh viện Thánh Ái cao hơn một chút so với khu vực xung quanh, ba tòa nhà mới xây theo hình chữ phẩm (品), nền móng vững chắc, bên trong bệnh viện còn được trang bị các thiết bị y tế tiên tiến. Khi mưa lớn kéo dài cả tháng, quân đội tỉnh S đã mạnh mẽ tiến vào bệnh viện Thánh Ái, thành lập đội cứu trợ quân đội.

Đời trước, Thẩm Uyển sống ở khu mới, khu vực đó do đội cứu trợ chính phủ phụ trách. Vì vậy, khi bão tuyết ngày càng dữ dội, những người không nhà không cửa như cô đã được đưa đến khu tạm trú của chính phủ.

Cuộc sống ở khu tạm trú không hề dễ dàng. Những người mới vào trại có thể nhận lương thực cứu tế trong bảy ngày, mỗi ngày một nắm cơm độn ngũ cốc, chỉ đủ để không chết đói.

Sau bảy ngày, muốn sống sót ở khu tạm trú phải tham gia các công việc do trại sắp xếp, tương tự như xây dựng căn cứ, ra ngoài tìm kiếm vật tư, cứu trợ người sống sót... Dựa vào khối lượng công việc để phát điểm tích lũy, điểm này có thể sử dụng trong trại.

Sức khỏe của Thẩm Uyển rất yếu, số điểm tích lũy mà cô liều mạng kiếm được sau khi bị những kẻ cầm đầu trong khu tạm trú bóc lột thì chẳng còn lại bao nhiêu. Bọn chúng không biết sợ là gì, ức hϊếp kẻ yếu, khiến những người sống sót ở tầng lớp dưới cùng phải nai lưng ra làm việc, kiếm điểm trong khi bản thân chúng như những con đỉa, từ từ hút cạn sinh lực của người dân lao động.

Đời này, Thẩm Uyển sẽ không đến khu tạm trú của chính phủ nữa, nhưng cô cũng không có ý định vào khu cứu trợ của quân đội. Quân nhân đều được huấn luyện chuyên nghiệp, rất cảnh giác với mọi điều bất thường.

Thẩm Uyển không tự tin mình có thể tính toán mọi việc một cách hoàn hảo trong quân đội, lỡ như để lộ sơ hở, thậm chí bại lộ bí mật về không gian, cô không muốn bị bắt đi làm vật thí nghiệm đâu.

Kế hoạch của cô là sống gần khu cứu trợ của quân đội. Dưới áp lực của lực lượng vũ trang hùng mạnh, xung quanh khu cứu trợ sẽ không hình thành các băng nhóm đen tối quá lớn. Cô có thể dựa vào vật tư trong không gian để sống ẩn dật ở một nơi tương đối an toàn, khi gặp nguy hiểm còn có thể tìm kiếm sự che chở của quân đội!

Đang suy nghĩ, cậu nhân viên Trần đã mang mấy tập hồ sơ đến, giới thiệu một vài căn hộ.

Căn đầu tiên là một căn ba phòng ngủ rộng 140m2 ở khu An Cảnh. Khu này Thẩm Uyển cũng biết sơ qua, là một trong những dự án lớn nhất thời đó, có tổng cộng hơn năm mươi tòa nhà, cả cao tầng lẫn thấp tầng. Căn này thuộc loại thấp tầng, nằm ở tầng sáu là tầng cao nhất. Mặc dù đây là khu gần bệnh viện Thánh Ái nhất, nhưng cô vẫn từ chối không chút do dự. Cô mà chuyển đến đó ở thì chẳng phải là chờ bị ngập sao!

Căn thứ hai là một căn ở tầng 26 của một tòa cao tầng cũng trong khu đó. Thẩm Uyển vẫn không mấy hài lòng, khu dân cư quá đông đúc không phải là chuyện tốt.

Căn thứ ba và thứ tư đều là căn hai phòng ngủ rộng 145m2 ở Hải Phúc Uyển, một dự án mới bàn giao được hai năm, xây dựng chắc chắn. Cách bệnh viện Thánh Ái chưa đầy một cây số. Cả hai căn này Thẩm Uyển đều muốn xem thử.

Xem kỹ thông tin, không ngờ lại là hai căn trên dưới trong cùng một tòa, tầng mười bốn và mười lăm. Cô càng thấy hứng thú hơn.

Cô bảo cậu Trần lấy chìa khóa, chuẩn bị đi xem nhà. Suốt đường đi, miệng cậu Trần không ngừng giới thiệu: "Hải Phúc Uyển và Hải Thịnh Uyển kế bên là của cùng một công ty bất động sản. Một con đường ở giữa chia hai khu ra. Hải Phúc Uyển nhỏ hơn, tổng cộng có sáu tòa.”