Chương 11

“Uống sữa ạ…” Giọng nói non nớt vang lên.

Thẩm Uyển cười: “Mặc Mặc đói rồi phải không, mẹ đi pha sữa bột cho con nhé, ngoan nào!”

Pha cho Mặc Mặc một bình sữa để cậu bé tự uống xong, cô mới nhớ ra mình đã bỏ sót một thứ vô cùng quan trọng: Đồ dùng cho em bé.

Thẩm Uyển cầm điện thoại, liên hệ với chủ cửa hàng mẹ và bé quen thuộc, ngỏ ý muốn mua một lô sữa bột, bỉm tã các loại, hỏi xem họ có tiện giao hàng không.

Bà chủ nhanh chóng trả lời, báo không thành vấn đề, có thể hẹn giờ giao tận nhà.

Mặc Mặc nhà cô giờ đã tròn hai tuổi, Thẩm Uyển dự định chuẩn bị đồ dùng cho cậu bé trong mười năm tới, sau này lớn hơn chút là có thể dùng đồ của người lớn rồi.

Sau khi đặt Mặc Mặc vừa uống sữa xong vào phòng trẻ con cho cậu bé tự chơi đồ chơi, xem sách tranh, Thẩm Uyển ngồi xuống chiếc ghế lười bên cạnh, soạn danh sách hàng cần đặt gửi cho chủ cửa hàng.

Sữa công thức số 2, số 3 và sữa bột trẻ em mỗi loại năm thùng, mỗi thùng sáu lon. Sữa tươi trẻ em một trăm thùng, mỗi thùng hai mươi bảy hộp. Vitamin trẻ em, các loại thực phẩm bổ sung như canxi, magie, kẽm mỗi thứ hai mươi lọ. Cốc tập hút hai mươi chiếc, sữa tắm, sữa dưỡng thể, tinh dầu đuổi muỗi, xịt chống muỗi mỗi loại hai mươi chai.

Cô còn đặt thêm đồ chơi và sách truyện tranh cho bé theo từng giai đoạn, bà chủ còn tặng kèm rất nhiều đồ ăn vặt và đồ chơi nhỏ. Cuối cùng, bà chủ xởi lởi giảm giá làm tròn, tổng cộng hết sáu vạn tám.

Bà chủ chỉ tò mò hỏi sao cô mua nhiều vậy, Thẩm Uyển giải thích rằng cơ quan cô tổ chức một buổi gặp mặt giao lưu, khách mời đều là các mẹ bỉm sữa trẻ tuổi dắt theo con nhỏ, vì vậy cần mua một ít quà tặng và phần thưởng.

Bà chủ lập tức đánh hơi thấy cơ hội làm ăn, liền thương lượng với Thẩm Uyển rằng có thể tặng thêm một ít đồ chơi trẻ em, chỉ cần cho phép đặt một tấm áp phích quảng cáo của cửa hàng ở địa điểm tổ chức là được. Cô dĩ nhiên vui vẻ nhận lời.

Cô hẹn với bà chủ thời gian giao hàng là mười giờ sáng mai, địa điểm tại bãi đỗ xe tầng hầm dưới công ty. Ngày mai làm xong thủ tục nghỉ việc là có thể nhận hàng luôn.

Hôm nay mua sắm trực tuyến hết khoảng hai mươi vạn, trong thẻ ngân hàng vẫn còn một trăm năm mươi hai vạn. Tốc độ tiêu tiền này kí©h thí©ɧ khiến adrenaline của cô tăng vọt, cảm giác dọn sạch giỏ hàng đúng là có chút sung sướиɠ!

Sắp năm giờ chiều, Thẩm Uyển định đưa Mặc Mặc ra ngoài chơi, tiện thể ăn tối. Có con nhỏ đi cùng, cô không định mua sắm ồ ạt, dễ gây chú ý.

Gần nhà Thẩm Uyển có một trung tâm thương mại lớn, lái xe chỉ mất vài phút.

Từ tầng hầm đi thang cuốn lên tầng một, trung tâm mua sắm đông đúc người qua lại khiến cô có chút ngẩn ngơ.

Nhìn cảnh tượng phồn hoa này, cô không khỏi nghi ngờ, tận thế liệu có thật sự đến không? Ba năm tuyệt vọng đó có lẽ nào chỉ là một cơn ác mộng của cô?

Rồi cô lại thấy nhẹ nhõm, bất kể tận thế có đến hay không, cuộc sống vẫn phải tiếp diễn. Hàng hóa tích trữ để trong không gian cũng không bị hỏng, kiểu gì cũng có lúc dùng đến.

Nghĩ thông suốt rồi, cô nắm lấy bàn tay nhỏ mũm mĩm của Thẩm Mặc Mặc bắt đầu dạo trung tâm thương mại.

Thẩm Uyển rất ít khi đưa Mặc Mặc đến trung tâm thương mại chơi, dù sao công việc cũng bận rộn, tan làm còn phải lo cơm nước việc nhà. Nên nhìn dáng vẻ con trai cái gì cũng muốn chơi, cô đều chiều theo ý thằng bé!

Tàu hỏa nhỏ, nhà phao, ngựa gỗ xoay tròn… cậu bé mũm mĩm chơi đến mồ hôi nhễ nhại. Cậu. bé lại chỉ vào một tấm biển hiệu có chữ M viết hoa lớn, lí nhí đòi “ăn bánh, bánh”. Thẩm Uyển hiểu ra, cậu bé muốn ăn pizza.

Trước đây cô từng đưa cậu bé đến đây hai lần, trí nhớ của nhóc con cũng thật tốt.

Cô gọi cho cậu một suất ăn trẻ em, có khoai tây chiên, cánh gà nướng và một ít mì Ý sốt cà chua. Lại gọi thêm một phần súp kem nấm vỏ bánh ngàn lớp, một chiếc pizza bò hai lớp phô mai và một đĩa đồ ăn vặt thập cẩm.