Chương 10

Xét đến vấn đề năng lượng, Thẩm Uyển lên mạng tìm thử, không ngờ lại có chỗ bán cả tấm pin năng lượng mặt trời và bình ắc quy. Vốn còn đang đau đầu không biết mua ở đâu, thật phải cảm ơn sự tiện lợi của mua sắm trực tuyến.

So sánh vài cửa hàng, cô chọn mười tấm pin năng lượng mặt trời loại rộng nửa mét, dài một mét. Kích thước này khi đặt ở cửa sổ sạc điện sẽ không gây chú ý. Trong thời buổi loạn lạc, kín đáo là quy tắc sinh tồn hàng đầu.

Cô lại chọn thêm năm bình ắc quy nhưng chỉ đủ dùng cho các thiết bị điện công suất nhỏ hoặc sạc đồ điện tử. Hai món này cũng đã gần một vạn tệ.

Vẫn phải tìm cách giải quyết vấn đề nấu nướng. Gas tự nhiên thì đừng mơ tới, gas bình thì bị hạn chế mua, chỉ còn cách dùng bếp cồn hoặc than củi.

Mấy thứ này mua online không tiện, phí vận chuyển quá đắt, đành đợi lúc nào rảnh thì ra chợ mua sỉ.

Đợt thiên tai thứ ba trong thời kỳ tận thế là nắng nóng cực độ. Thẩm Uyển cố gắng nhớ lại xem lúc đó cần nhất những gì.

Chiếu trúc mua năm chiếc, chiếu lụa băng ở nhà không mát bằng chiếu trúc. Quạt điều hòa hai mươi cái. Máy làm đá thì không cần, đợi đến lúc rét đậm, cứ để nước ra ngoài là đông thành đá ngay.

Quạt điện mini một thùng, sạc đầy rồi có thể dùng luân phiên. Tấm cách nhiệt hai mươi tấm, rèm cửa cách nhiệt năm bộ, phim cách nhiệt cách lạnh hai mươi cuộn.

Áo chống nắng mỗi loại hai mươi chiếc lớn nhỏ, kem chống nắng chỉ số cao nhất hai trăm tuýp. Kiếp trước, nhiệt độ ngoài trời có lúc lên tới 60 độ C, da thịt phơi nắng vài giây là bỏng rát.

Thời tiết nóng nực khiến muỗi và côn trùng hoành hành, các loại xác chết phân hủy bốc mùi, sinh sôi vi khuẩn. Cô đặt thêm mười chiếc mặt nạ phòng độc, một vạn chiếc khẩu trang y tế, mười thùng nước khử trùng.

Lưới chống muỗi nano mười cuộn, rèm cửa chống muỗi mười tấm, cùng vài thùng thuốc xịt côn trùng và găng tay cao su.

Đặt hàng thành công, chi hết hơn hai mươi ngàn tệ.

Thẩm Uyển đứng dậy vận động một chút, ăn thêm miếng bánh ngọt, tâm trạng lo lắng mới dịu đi phần nào.

Nhìn đồng hồ treo tường, 3 giờ 45 phút chiều, chắc chắn đã hơn một tiếng rồi. Cô liền vào không gian xem xét tình hình mấy que kem.

Đứng trên con đường lát đá xanh giữa sân, nhìn que kem đã chảy mềm nhũn, xem ra thời gian trên mảnh đất đen không hề ngưng đọng, cây cối hẳn là có thể sinh trưởng.

Cô kiểm tra tiếp ở hành lang và tầng một, tầng hai của nhà chính, mấy que kem vẫn còn cứng nguyên.

Tức là trong không gian tứ hợp viện này, chỉ có thời gian ở khu đất đen là trôi đi bình thường, còn các phòng khác, kể cả hành lang, thời gian đều ngưng đọng hoàn toàn.

Đây quả là một tin tốt lành đối với cô.

Vừa nãy còn đang lo không có nhiên liệu thì nấu ăn kiểu gì, giờ thì vấn đề đã được giải quyết. Cô có thể nấu sẵn thức ăn, để nóng cho vào không gian cất giữ, lúc nào ăn lấy ra vẫn còn nóng hổi.

Ra khỏi không gian, cô suy nghĩ thêm một chút, rồi vẫn đặt mua năm chiếc bếp cồn và mười thùng cồn khô. Biết đâu lại dùng đến, hơn nữa thứ này bày ra ngoài cũng không gây chú ý.

Cô đổi tất cả địa chỉ nhận hàng thành một vị trí khuất nẻo dưới hầm để xe. Hầm để xe của mấy tòa nhà gần đó đều thông nhau, dù có bị ai để ý cũng không biết được cô ở đâu.

Lúc này, Thẩm Uyển nghe thấy tiếng động trong phòng ngủ, đoán chừng Mặc Mặc đã dậy. Cô đẩy cửa vào thì thấy cậu bé mũm mĩm đã dậy chơi với con kỳ lân cầu vồng, đang ôm đầu con thú bông thơm thơm, cọ cọ.

Mặc Mặc tuổi Ngọ, vừa nhận được con kỳ lân này đã rất thích nhưng cậu bé cứ khăng khăng cho rằng kỳ lân là một chú ngựa con, ngày nào đi ngủ cũng phải ôm theo.

Cô trèo lên giường, thơm lên trán Mặc Mặc: “Cục cưng dậy rồi à, mẹ cũng muốn thơm!”

Thấy cậu bé mũm mĩm ghé mặt qua cọ cọ vào má mình, Thẩm Uyển vui hết biết. Cô quên mất Mặc Mặc vẫn chưa biết thơm, cậu bé cứ ngỡ cọ má là thơm rồi.