Nhưng không ai trả lời.
Trước mắt cậu một mảng hư vô, cậu nghiêng người từ từ đi xuống hai bậc thang, màn sương mù xung quanh đã sâu thăm thẳm, trong cầu thang chỉ còn tiếng chuông gió va chạm thanh thúy, như thể cậu đang bước trên vô số miếng đường phèn.
Tiếng bước chân của Alpha đã bị tiếng chuông gió che lấp, như thể toàn bộ không gian chỉ còn lại một mảng tối nhỏ bé trước mắt, chỉ còn lại mình cậu và chiếc chuông gió đang nắm chặt.
Chu Duy Thực cố gắng chớp mắt, nhưng vẫn vô ích, cậu đã quá quen với thị lực kém của mình, chỉ là luôn không thể thích nghi với bóng tối.
Túi tài liệu trên tay giữ ngang càng ngày càng nặng, cậu ấy đưa chân xuống từ từ dò dẫm, vẽ một vòng cung tìm điểm đặt chân, nhưng vẫn không hoàn toàn giẫm được vào chỗ vững chắc, mắt cá chân bị trẹo một cái suýt nữa lăn xuống cầu thang –
Một bàn tay mạnh mẽ xé gió mà đến, như thể xuất hiện từ hư không, đỡ lấy cơ thể cậu ấy, đưa cậu ấy trở lại mặt đất.
Lâm Việt Trì nhận lấy vật nặng trên tay anh ta, lại nắm lấy cánh tay nhỏ của anh ta.
Lâm Việt Trì nhận lấy vật nặng trên tay cậu ấy, rồi lại nắm lấy cẳng tay cậu ấy.
Giọng Alpha cũng xuyên qua màn sương mù mà đến, như mặt hồ vừa tan băng vào mùa xuân, mang theo sự lạnh lẽo của băng giá và sức sống của mùa xuân.
Lâm Việt Trì nói: “Vịn vào tôi mà đi.”
Alpha bước xuống một bậc trước, giọng nói truyền đến từ phía dưới. Chu Duy Thực do dự một lát, các đốt ngón tay khẽ mở ra rồi nắm lại, vuốt ve cảm giác ấm áp, không cẩn thận đẩy áo len cashmere của hắn ra, áp vào cổ tay Lâm Việt Trì.
Nhịp đập mạch của Alpha rõ ràng, mạnh mẽ, phập phồng trong lòng bàn tay Chu Duy Thực, khiến một phần da của cậu cũng run rẩy theo.
Cậu ấy im lặng một lát, mới theo sự chỉ dẫn của Lâm Việt Trì đi xuống, từng bước một.
Bàn tay Lâm Việt Trì dẫn dắt cậu ấy, đi rất vững, đi rất chậm.
Tiếng chuông gió im lặng, chỉ còn lại tiếng bước chân xào xạc của hai người.
Chỉ một đoạn cầu thang gấp khúc ngắn ngủi mà dường như đã đi rất lâu, cả hai người đều ngầm hiểu mà không nói gì.
Chỉ còn lại nửa đoạn cầu thang cuối cùng, hơi cúi người đã có thể nhìn thấy ánh đèn bên ngoài tòa nhà, Lâm Việt Trì đột nhiên khơi chuyện.
“Hừm, Chu Duy Thực, không phải cậu tuân thủ pháp luật nhất sao?”
“Bán tuyến thể kiếm tiền.”
“Cậu có mấy mạng vậy?”
---
Khi bạn muốn có một câu trả lời nhưng lo lắng đối phương sẽ im lặng, bạn chỉ cần đưa ra một quan điểm sai rõ ràng, hắn sẽ tự động sửa chữa và bổ sung rất nhiều.
Chu Duy Thực luôn tự an ủi mình, rằng các học trò của cậu ấy cũng vì thế mà luôn đưa ra những ý kiến kỳ quặc đến mức buồn cười. Thế nên, khi Lâm Việt Trì nghĩ cậu ấy mua bán tuyến thể, Lâm Việt Trì lại trở thành một trong số những thiếu niên thiểu năng đó.
Giọng Lâm Việt Trì từ phía dưới bên cạnh chuyển sang phía trước mặt cậu ấy, “Hỏi đại thôi.”
Sau đó chặn đường Chu Duy Thực.
“Vậy nếu tôi không nói, thì anh sẽ không…” Chu Duy Thực bước xuống bậc thang này, nói hết câu, “anh sẽ không bỏ qua đâu.”
Lâm Việt Trì không động đậy, hai người đứng cùng một bậc. Trước mắt Chu Duy Thực một mảng hư vô, nhưng cậu ấy biết Alpha đang ở ngay bên tay mình.
Có lẽ thời gian ở bên nhau đối với Chu Duy Thực có thể coi là lâu, dựa vào tiếng sột soạt bên cạnh, cậu ấy biết Lâm Việt Trì đang lấy bao thuốc lá ra.