Chương 41

Anh có thể thức khuya viết mô hình đến đột tử, có thể bị học sinh chọc tức đến phát bệnh tim, có thể lao lực quá độ mà chết trẻ, chỉ để lại phát minh cấu trúc còn dang dở, nhưng anh tuyệt đối không nên bị Lâm Việt Trì hành hạ đến chết trên giường.

Mấy năm nay Văn Diễm đều đi học y, không ở bên Lâm Việt Trì, điều duy nhất anh ta biết là mỗi lần trên trang nhất báo chí, những Omega bên cạnh Lâm Việt Trì đều giống như những đóa hoa tươi mang sương sớm, hoa linh lan, hoa dành dành, hoa lài, hoa nguyệt quế, chưa đến gần đã ngửi thấy một mùi hương ngào ngạt, tất cả đều kiều diễm mềm mại.

Văn Diễm không biết Lâm Việt Trì đã đổi mới các kiểu hành hạ người đến mức này, vì người ta là Beta nên muốn làm gì thì làm, đây đâu phải là bao nuôi, đây là muốn lấy mạng Chu Duy Thực rồi.

“Theo tôi, dừng lại là vừa rồi, Lâm Trọng, đừng có thật sự hủy hoại người ta.” Văn Diễm hiếm khi gọi thẳng tên Lâm Việt Trì, Trử Khiếu Thần và Văn Diễm đều gọi hắn là Lâm Trọng theo Lâm Uyên Đình, thực sự coi hắn là anh em tốt, là người nhà. Anh ta châm một điếu thuốc đưa qua. Mặc dù ở bên cạnh nhóm người này, nhìn thấy quá nhiều chuyện coi người khác như đồ chơi, nhưng khi chuyện quá đáng thật sự xảy ra ngay trước mắt, người bình thường vẫn không thể ngồi yên khoanh tay đứng nhìn.

Lâm Việt Trì khựng lại một lát, đặt điện thoại xuống, khoanh tay rồi vặn cổ, giọng điệu nhẹ nhàng dứt khoát: “Chơi chán rồi vứt một con chó thì có gì to tát đâu. Văn Diễm, cậu chuyển sang làm từ thiện từ bao giờ thế?”

“Nếu cậu đi gặp Trử Khiếu Thần thì cậu sẽ không nói như vậy đâu. Các cậu luôn nghĩ mình có tất cả, không cần gì cả, thích coi người khác là quân cờ, nghĩ rằng vứt bỏ rồi thì cũng chẳng có gì to tát, kết quả thì sao, hại Tiểu Gia mắc kẹt cả đời.”

Văn Diễm biết Lâm Trọng đang có tâm trạng không tốt, chỉ muốn tìm người xả giận. Trử Khiếu Thần vẫn không yên tâm để hắn rời khỏi Việt Hải, nhưng gần đây Lâm Uyên Đình và Giản Ninh Tư ở Kinh Lam đang đấu đá kịch liệt, cũng chẳng rảnh mà lo chuyện ở đây. “Cuộc đua thuyền The Boat Race sắp bắt đầu rồi, chẳng phải năm nào cậu cũng đi sao? Đến Trần Vực chọn một Omega ưng ý mang theo đi chơi đi, gọi một chai rượu ở Blue Anchor, gió xuân sông Thames thổi qua, mọi chuyện rồi sẽ quên hết.”

“Nếu cậu ta thật sự là Beta thì cậu có thể quá đáng hơn một chút, cậu ta chịu đựng được, nhưng nếu cậu còn tiếp tục làm như vậy với Chu Duy Thực, cậu ta sẽ không sống được lâu đâu.”

Văn Diễm nói đến đây thì điếu thuốc cũng vừa hút hết, những lời sau đó cũng không cần nói thêm nữa, nói nhiều chỉ khiến hắn thêm phiền.

Lâm Việt Trì không nói gì, cũng dường như không để tâm. Hắn vẫn nhìn chằm chằm vào điện thoại, không biết đang gửi gì cho ai.

Không ngờ lát sau, điện thoại của Văn Diễm rung lên, cậu ta mở ra thì thấy lại là các phiếu khám bệnh của Chu Duy Thực trong những năm qua.

Má ơi, Lâm Trọng muốn hại chết người thật, mà lại tra ra đến mức này!

“Tôi nhớ kháng thể đơn dòng cồn loại II dùng để kiểm tra nồng độ hormone hoàng thể ở Beta được Claes Niklasson phát hiện vào năm 2273, nhưng sáu năm sau, tức là năm 2279, mới lần đầu tiên được ứng dụng lâm sàng làm thuốc thử kiểm tra Beta.”

Lâm Việt Trì giơ điện thoại lên, chỉ vào phiếu quét ghi chép kiểm tra Beta vào năm Chu Duy Thực ra đời trong bệnh án của cậu ấy, “Tại sao nó lại xuất hiện trong hồ sơ kiểm tra của Chu Duy Thực vào năm 2276?”