“Mục cuối cùng, kiểm tra não bộ của anh.”
Chu Duy Thực ôm nửa bên mặt sưng vù vì nhổ răng khôn, tay nắm lấy thanh vịn đầu giường thể hiện sự phản kháng đầu tiên sau hai ngày kiểm tra toàn thân, ánh mắt anh lộ ra vẻ khó hiểu: “Tại sao phải kiểm tra vỏ não trước trán, trí lực của tôi phát triển không hoàn chỉnh à?”
Anh lại quay đầu nói lắp bắp với Văn Diễm: “Không cần tốn tiền này đâu, bác sĩ Văn. Tôi là giáo viên, tôi có bằng giáo viên.”
Chu Duy Thực giơ tay lên, khối rubik dị hình mà Lâm Việt Trì mãi không khớp được hôm qua đã biến thành một khối vuông vức chỉnh tề.
“Tôi đã ghép xong rồi này.”
Người hộ lý đẩy giường dùng ánh mắt hỏi ý Lâm Việt Trì. Người đàn ông đang ngồi trên ghế sofa vắt chéo chân ngước mắt lên, lấy khối rubik từ lòng bàn tay Chu Duy Thực, nhìn một cái, rồi lại xoay xoay vài cái làm nó rối tung.
“Anh ra vẻ quá đấy.”
Hắn gật đầu, một nhóm người vẫn vây quanh giường của Chu Duy Thực trượt đi.
“…”
Chu Duy Thực chỉ đành nằm lại trên giường.
Khoảnh khắc bị đưa lên máy kiểm tra tuyến thể, Chu Duy Thực mới hiểu rằng mình lại bị lừa. Anh im lặng kéo cổ áo, nói rằng không muốn ai khác vào nữa.
Lâm Việt Trì thì không cưỡng ép, khác thường mà lui ra ngoài đợi. Văn Diễm còn thầm nghĩ sao thằng nhóc này bỗng nhiên thay đổi tính nết, trước kia còn ghì cổ người ta mà phát điên như thể bị thừa hormone vậy.
“Kiểm tra kỹ hơn xem cậu ta có bệnh truyền nhiễm nào khác không, đừng có đổ lỗi cho tôi.”
Phòng kiểm tra tuyến thể luôn là thế giới của các bác sĩ Omega, thông thường tầng này không cho phép Alpha vào. Dưới ánh mắt quét qua của Lâm Việt Trì, Văn Diễm mặt dày chào hỏi người quen, để họ có thể đợi ở phòng cách ly của người nhà.
Lâm Việt Trì lơ đãng chơi điện thoại bên cạnh, có lẽ lại đang lẳиɠ ɭơ với Omega nhà nào đó.
Tình trạng sức khỏe của Chu Duy Thực còn tệ hơn Văn Diễm nghĩ, anh ta nghĩ đến những Omega có vấn đề về tuyến thể đã từng khóc lóc thảm thiết, càng lúc càng cảm thấy Lâm Uyên Đình và Lâm Việt Trì đúng là anh em ruột, đều thích trêu chọc những Omega cứng đầu như vậy.
“Nhưng nói thật, cậu ta có hơi không hợp khẩu vị của anh đúng không? Trên đời này không mấy ai chịu nổi anh hành hạ mỗi ngày đâu, con lừa kéo cối xay cũng phải nghỉ ngơi chứ, huống hồ là con người.”
Văn Diễm mở hồ sơ bệnh án của Chu Duy Thực, bên trong toàn là các chỉ số cao quá hoặc thấp quá, không có pheromone, tình trạng sức khỏe của anh ấy chắc hẳn luôn không tốt, thường xuyên phải dùng thuốc giảm đau.
“Một người từ nhỏ mất mẹ, mười mấy tuổi lại thành trẻ mồ côi, từ nhỏ sống với mẹ kế, vậy mà vẫn không lạc lối, phải chịu bao nhiêu khổ cực, khó khăn đến nhường nào mới học thành tiến sĩ?”
Văn Diễm học y bao nhiêu năm, đã gặp quá nhiều bệnh nhân bi thảm, nhưng trái tim anh ta vẫn không chai sạn. Anh ta thực sự biết rằng từ "mười năm đèn sách" đối với Chu Duy Thực không phải là lời nói quá. Nếu là những Omega ngày thường không biết chữ, chỉ biết cười nịnh đòi tiền, anh ta cũng không thể nói chuyện với Lâm Trọng như vậy.
Kiểu người như Chu Duy Thực, khi anh ta nhìn thấy liền sẽ không nghĩ anh ta phải cam chịu dưới người khác.
Văn Diễm đã xem qua lý lịch của Chu Duy Thực, riêng luận văn đã có bốn trang dài ngoằng, mỗi năm đều nhận được học bổng cho sinh viên nghèo, hợp tác với các doanh nghiệp, chính phủ, quân đội, còn được Bộ Xây dựng thành phố Hải biểu dương đặc biệt. Mới 28 tuổi, tuổi thanh xuân rực rỡ trong tay, tiền đồ vô lượng.