Chương 36

“Chính anh cũng biết cơ thể mình có vấn đề, nếu không tại sao lại cứ mãi ở Đại học Khoa Kỹ Hải Thị?”

Chu Duy Thực có năng lực được Trử Khiếu Thần đích thân đề cử, điều kiện gia đình lại không tốt, sao lại từ bỏ mức lương triệu đô để làm giáo viên đại học với mức lương rất thấp?

Văn Diễm vừa nghĩ liền hiểu ra, là vì anh không thể tiếp xúc lâu dài với bên ngoài trạm phát sóng chặn pheromone, anh không chịu nổi sự kí©h thí©ɧ của pheromone.

Mà Đại học Khoa Kỹ Hải Thị lại có mạng lưới trạm phát sóng chặn pheromone với mật độ cao nhất thành phố Hải.

“Việc tiết pheromone bình thường có thể giúp các chỉ số cơ thể của anh ổn định hơn. Ví dụ như ù tai, buồn ngủ, tim đập không đều, đau xương khớp, tất cả đều là do anh tiết pheromone quá ít.”

Văn Diễm cuối cùng khuyên nhủ, “Điều trị càng sớm càng dễ phục hồi, bây giờ anh điều trị đã hơi muộn rồi, sau này sẽ chỉ càng tệ hơn thôi.”

Văn Diễm bận rộn đi hội chẩn nên rời đi trước, trước khi đi vẫn khuyên anh nên suy nghĩ kỹ hơn, đừng tự làm khó mình.

Chu Duy Thực buổi sáng đã uống cháo, lại còn truyền nước liên tục, ý muốn đi vệ sinh đã xuất hiện từ lúc Văn Diễm không ngừng phân tích, giờ thì càng lúc càng dâng trào đến mức sắp tràn.

Anh dùng tay không truyền nước nắm lấy giá treo dịch truyền, xuống giường từ phía xa Lâm Việt Trì, rồi lách vào phòng vệ sinh.

Không biết ai đã thắt quần cho anh trong lúc ngủ, lỗ cúc qυầи иᏂỏ, dây chun cũng được siết rất chặt, anh không thể cởi ra bằng một tay.

Tay phải của anh vốn đã không tiện, chỉ cần cử động nhẹ một chút là dịch truyền đã chảy ngược mấy centimet máu.

Có người đẩy cửa bước vào, Chu Duy Thực không cần quay đầu cũng cảm nhận được áp lực của Lâm Việt Trì.

“Anh trước.”

Anh từ bỏ cuộc chiến với chiếc quần, buông tay đang kéo cạp quần, dịch ra ngoài một bước nhỏ, chuẩn bị tự mình đi ra trước, nhường phòng vệ sinh cho Lâm Việt Trì.

Chưa kịp đi được hai bước, người kia đã chặn lối ra của anh, không hiểu quy tắc người đến trước người đến sau hay ra trước vào sau là gì.

Lâm Việt Trì nói: “Bỏ tay ra.”

Phòng vệ sinh bệnh viện không rộng rãi như ở Kim Thụy, hai người đàn ông trưởng thành đứng trong đó chật chội không thể lách qua nhau.

Chu Duy Thực từ chối sự giúp đỡ của Lâm Việt Trì, xoay người lại, chắn Lâm Việt Trì ở phía sau, hơi ngượng ngùng nói: “Tôi có thể tự cởi được, cảm ơn.”

Lâm Việt Trì không để ý lời anh, vòng tay qua cánh tay anh, cánh tay từ phía sau vươn ra trước mặt Chu Duy Thực, gạt bàn tay đang cố sức kéo quần của anh ra, hơi cúi đầu xuống, chỉ vài cái đã cởi được quần của anh.

Có lẽ vì đã “thẳng thắn gặp mặt” quá nhiều lần, thậm chí còn “làm” đến nỗi vào bệnh viện, Chu Duy Thực cũng không còn ngượng ngùng như lúc mới quen.

Anh cảm ơn Lâm Việt Trì rồi đứng trước bồn cầu.

Nhưng anh đứng một lúc, phía dưới vẫn không có chút phản ứng nào.

Lâm Việt Trì nhíu mày, tự nhiên như thể đó là việc của mình, thò đầu qua vai anh nhìn xuống, hỏi ngay lập tức: “Sao không tiểu được?”

Nói cứ như thể Lâm Việt Trì mới là người có vấn đề vậy.

---

Chu Duy Thực nhắm mắt lại. Từ nhỏ anh đã là một người khá điềm tĩnh, số lần anh cảm thấy bất lực không nhiều, nhưng lúc này, cái gã hộ pháp đó đứng phía sau anh, không cần quay đầu cũng có thể cảm nhận được ánh mắt hắn đang dán chặt vào phía dưới của anh, như đang xem trò khỉ.