"Tôi chỉ ăn những thứ tự nguyện dâng đến."
Alpha vòng tay ôm lấy, đẩy Chu Duy Thật ngã xuống sàn.
Đầu óc anh quay cuồng, bản năng thúc giục Chu Duy Thật né tránh. Anh vô thức chống tay lên l*иg ngực nóng bỏng, nhưng lại kìm chế không dám dùng sức, chỉ có thể cố gắng ép mình xuống thảm, tìm kiếm chút không gian an toàn cho bản thân. Hai cổ tay anh ngay lập tức bị Alpha dùng một tay tóm lấy.
Chu Duy Thật ngơ ngác nhìn hai tay mình bị buộc vào góc bàn. Chiếc nơ dùng để trói tay anh, tinh xảo như một tác phẩm nghệ thuật, chợt sáng lên dưới ánh chớp.
Chiếc mũi cao của Alpha ghé sát sau tai anh. Chu Duy Thật căng thẳng nghiêng đầu, nhưng không ngờ lại để lộ hoàn toàn chiếc cổ thon gầy của mình, tỏa ra một mùi hương quyến rũ.
Tin tức tố Alpha cấp S lấp đầy cả phòng ngủ, mãnh thú vô hình gầm thét dữ dội trong không khí. Sức ép nặng nề dường như đã hữu hình, ngay cả ánh lửa lò sưởi cũng run rẩy vì sợ hãi.
Thiết bị lọc mùi hương chuyên dụng của căn hộ "tít tít tít" báo động. Người đàn ông dùng dao rọc giấy phi thẳng vào lớp vỏ bảo vệ bằng kính, khiến lưỡi dao găm sâu và đẩy mức cảnh báo lên cao nhất.
Lưỡi dao rung bần bật, Chu Duy Thật thở dốc vì vùng vẫy kịch liệt, não thiếu oxy, trước mắt chỉ còn ánh sáng mờ ảo.
Ngoài cửa sổ, mưa như trút nước, cả thành phố như chao đảo trong gió. Không giống mùa mưa bình thường ở phía Nam, mà giống hệt miền Bắc nơi Chu Duy Thật lớn lên. Mưa xối xả như thác đổ, xói mòn những con đường nhựa bằng phẳng thành từng rãnh sâu. Ký ức về địa hình đá vôi đỏ thẫm ở quê nhà chợt hiện lên trong tâm trí anh.
Giữa khung cảnh hỗn loạn, chói mắt đó, giọng nói của người đàn ông vọng đến từ một nơi thật xa xăm.
"Cẩm Thụy 8846, tối nào cũng đến."
"Cho đến khi tôi hài lòng."
Khi Chu Duy Thật bước vào căn hộ, bên ngoài trời đang mưa. Dưới màn hình TV, một dòng chữ trắng trên nền xanh cuộn tròn báo động màu cam về mưa lớn, nhắc nhở người dân về nhà sớm.
Thành phố này dường như luôn tiễn anh bằng những cơn mưa bão vào những thời điểm quan trọng trong cuộc đời anh.
Sau này, khi nhìn lại cuộc đời mình, anh mới nhận ra rằng, mưa chính là điềm báo, là hiện thân của sự mất mát, đổ vỡ.
Chu Duy Thật tỉnh dậy thì Lâm Việt Trì đã đi rồi. Anh mở mắt ra nhưng lưng đau ê ẩm không thể thẳng lưng dậy được.
Ký ức đêm qua đã không còn rõ ràng, chỉ còn mờ mịt. Trên bàn bên phải là một bản hợp đồng đã ký sẵn, bắt đầu từ đầu xuân, thời hạn không xác định, những điều khoản anh mong muốn cũng được điền đầy đủ.
Ở Hải Thị, cứu một đứa nhóc gây rắc rối trong mắt Lâm Việt Trì chỉ là chuyện nhỏ. Còn Chu Duy Thật chỉ cần dâng hiến lòng tự trọng và những giá trị anh tin tưởng suốt hai mươi tám năm qua.
Mối giao kèo này xem ra đôi bên đều được lợi, ai cũng hài lòng.
Và tiếng chuông điện thoại "ding ling ling" vang lên đúng lúc, sư huynh nói muốn chở anh đến bệnh viện thăm thầy.