Chương 29

Anh run rẩy đến nỗi Alpha gần như không thể ôm chặt anh được.

“Im miệng,” Lâm Việt Trì cúi đầu lườm anh một cái, “ồn ào quá.”

Nhưng bàn tay anh ta lại vô thức siết chặt Chu Duy Thực, khiến anh ôm sát mình, như người sắp chết đuối ôm lấy một khúc gỗ trôi sông.

Lâm Việt Trì hiếm khi gặp phải tình huống như vậy, không ai dám trèo lên giường anh ta mà còn đối xử với anh ta như thế. Tiếng khóc lẽ ra là thứ tình điệu kèm theo của những món đồ rẻ tiền này, giống như đài radio trên xe có nút bật tắt và điều chỉnh âm lượng, coi sắc mặt Lâm Việt Trì là chuẩn mực, có thể điều chỉnh hoặc đổi kênh bất cứ lúc nào.

Chu Duy Thực kéo quần áo anh ta khóc một cách vô tri, khóc một cách vô lý.

Khóc khiến anh ta phiền muộn, khóc khiến anh ta không nghe thấy trái tim mình có đang rung động theo hay không.

Anh ta cảm thấy mình nên dỗ dành anh, có lẽ dỗ dành một người đàn ông lớn tuổi cũng được coi là một trải nghiệm cuộc đời chưa từng có.

Nghĩ vậy, Lâm Việt Trì xoa đầu anh, ghé sát vào tai anh.

“Anh đưa em đến bệnh viện nhé, ừm?”

“Đừng khóc.”

Chu Duy Thực dùng hai tay bịt chặt miệng, âm thanh run rẩy lọt qua kẽ ngón tay và l*иg ngực đã được điều chỉnh đến mức Lâm Việt Trì thích, vẫn hay như mọi khi. Chỉ có những giọt nước mắt không ngừng rơi xuống từ đôi mắt, lăn dài ướt đẫm ngực Lâm Việt Trì.

“Đừng… em không khóc…”

Chu Duy Thực và anh ta dán sát vào nhau, hơi thở của hai người hòa quyện vào nhau đều là pheromone của Lâm Việt Trì, mùi Alpha nồng đậm bao trùm xung quanh họ, như thể hữu hình.

Chu Duy Thực đột nhiên rên lên một tiếng nghẹn ngào, “À ha… à…”

Đôi chân vốn đã không còn sức của anh khuấy động mặt nước, tạo nên một làn sóng lớn. Anh dường như nhìn thấy điều gì đó, giơ tay túm lấy không khí trước mặt, kêu lên thảm thiết, như thể không chịu nổi nỗi đau tột cùng.

“Mẹ! Con đau quá…”

Bụng dưới của anh run rẩy như sàng gạo, “Mẹ ... con nghe lời ...”

Sóng nước bập bềnh, phản chiếu ánh sáng lên mặt Chu Duy Thực và Lâm Việt Trì. Đôi mắt người vẫn còn mê loạn mở to, cổ và mu bàn chân đều duỗi căng hết mức, nhưng các ngón chân lại cuộn tròn chặt chẽ.

“Mẹ đừng bỏ rơi con... !”

Trong cơn co giật run rẩy, biểu cảm của Chu Duy Thực đột nhiên đông cứng, như những cánh hoa rụng không lá.

Sự bồn chồn và du͙© vọиɠ hòa quyện vào nhau trong anh, rồi tất cả lại tan biến.

“Một ngày nào đó tôi sẽ để mấy người làm việc đến đột tử mất, thà rằng mấy người mở một phòng khám tư nhân cho tôi đi.”

Văn Diễm buồn ngủ đến mức không mở nổi mắt, anh ta xách hòm thuốc bước vào cánh cửa hé mở, giây sau lại bị nồng độ pheromone cao xộc thẳng vào mặt, anh ta theo bản năng cong lưng, sắc mặt nghiêm nghị.

Càng đến gần càng cảm thấy choáng váng, Lâm Việt Trì đang xua đuổi những Alpha khác ra khỏi lãnh địa của mình, Văn Diễm theo bản năng sờ vào miếng dán ức chế của mình, xác định đã che phủ hoàn toàn tuyến thể, rồi mới bước vào phòng ngủ.

Khung cảnh phòng khách vô cùng tráng lệ, ghế sofa, ghế tựa, đèn bàn, bàn học đều đổ xiêu đổ vẹo không còn nguyên vẹn, ngay cả rèm sáo cũng không ở đúng vị trí của nó.

Văn Diễm day day thái dương, chuẩn bị ra tay trổ tài, nhưng phòng ngủ chính lại không có người.

Càng gần phòng tắm càng nghe thấy từng đợt thở dốc nhẹ, anh ta lần theo âm thanh đi đến, khó chịu mắng: “Lâm Trọng cậu nhóc này lại lằng nhằng với Omega nhà ai thế? ‘Luật Bình Quyền’ vừa được quốc hội thông qua, tùy tiện đánh dấu sẽ phải ra tòa án tối cao xét xử đấy.”