Chương 23

Chỉ là do quá mệt mỏi nên mới ngất xỉu, anh sợ Lâm Việt Trì không yên tâm, lại bổ sung: “Sẽ không lây bệnh đâu.”

“Anh đừng có mà bám lấy tôi.”

Giọng Lâm Việt Trì lười nhác, nhưng động tác lại không hề mơ hồ, Chu Duy Thực như một chiếc thuyền độc mộc trôi dạt trên sông Lăng Độ.

Màn đêm bao trùm khắp nơi, Chu Duy Thực đã bị đẩy đến tận bờ vực, Lâm Việt Trì lại đột nhiên ấn anh vào hõm cổ mình, trầm giọng nói: “Có người.”

Con đường nhỏ đậu xe không quá kín đáo. Ở đây toàn là cán bộ và sinh viên của Đại học Hải Khoa qua lại, nỗi sợ hãi bị người quen nhìn thấy khiến thần kinh Chu Duy Thực căng thẳng tột độ, anh hoảng loạn dán chặt người vào Lâm Việt Trì, cuộn tròn trong l*иg ngực Alpha.

“Quần áo…”

Lâm Việt Trì ôm chặt lấy anh bằng cánh tay to lớn, giũ áo khoác của mình ra, khoác lên người anh. Chu Duy Thực lại vội vã kéo nó trùm lên đầu, chỉ để lộ một chút trắng ở đầu ngón tay.

Như ôm một chú mèo con sợ lạnh, yết hầu Lâm Việt Trì khẽ động.

“Đi rồi sao?”

Lâm Việt Trì ôm anh qua lớp áo, cụp mắt xuống, “Hình như là đồng nghiệp của anh.”

Nỗi sợ hãi trong lòng Chu Duy Thực càng lớn hơn, không dám động đậy, mày cau chặt, giọng nói bị kìm nén trong l*иg ngực, chỉ hận không thể dính chặt vào người Lâm Việt Trì, biến thành một cơ quan im lặng trên cơ thể Alpha.

Chu Duy Thực chưa bao giờ trải qua kí©h thí©ɧ lớn như vậy, nắm chặt lấy chiếc áo sơ mi bên dưới, anh dùng giọng khẽ khàng cầu xin: “Đừng…”

Lâm Việt Trì nén khóe môi, hắn vốn hoang đường, không có gì đáng bận tâm, cũng không có ý định kiềm chế.

Tiếng thở của Lâm Việt Trì tràn ngập bên tai, sự tấn công dữ dội về mặt âm thanh khiến cơ thể anh co giật từng đợt, cơ bắp Alpha đột nhiên căng cứng, Chu Duy Thực hoảng loạn lấy lại tinh thần, anh quá rõ điều này có nghĩa là gì.

“Chưa đeo!”

Lâm Việt Trì gạt tay anh ra, hoàn toàn bất chấp sự giãy giụa của Chu Duy Thực, “Beta thì sợ gì chứ!”

Trong làn hương ngọt ngào bùng nổ, Alpha hai mắt đỏ rực, cắn mạnh một miếng vào sau gáy Chu Duy Thực.

Trời tối sầm lại, kính của Chu Duy Thực đã sớm bị Lâm Việt Trì tháo ra, ném đi đâu không rõ.

Anh nhìn không rõ lắm, chỉ dùng mu bàn tay còn lại nhẹ nhàng vuốt ve cơ bụng Lâm Việt Trì, xác nhận là sạch sẽ, mới tiếp tục thở dốc.

Cảm giác như mèo con cào cấu khiến lòng Lâm Việt Trì ngứa ngáy, cơ thể Chu Duy Thực đã dần lạnh đi, áp vào người hắn rất thoải mái. Hai người khẽ thở dốc bị giam hãm trong không gian chật hẹp, tạo thành ảo giác sóng âm chồng chéo.

Nhịp tim như trống dồn của Chu Duy Thực dần bình ổn lại trong không gian chật hẹp, máu dồn lên não cũng từ từ chảy về chỗ cũ.

“Được chưa?”

Lâm Việt Trì cảm thấy người này thật thú vị.

Hai tháng qua, số lần anh xuất hiện ở Cẩm Thụy nhiều không đếm xuể.

Chỉ cần còn có thể đứng dậy, Chu Duy Thực đều kiên quyết rời đi, không bao giờ qua đêm.

Cứ như thật sự là một bên B tận tâm, một con vịt thích bán thân, đạo đức nghề nghiệp cao thượng, phẩm hạnh tốt đẹp, nguyện vọng duy nhất là Lâm Việt Trì chơi vui vẻ thỏa thích.

Lâm Việt Trì đặt anh trở lại ghế phụ, giọng nói vẫn khàn khàn: “Thật sự có thể đánh dấu ư? Anh không phải Beta sao?”

Đôi mắt của "Cô bé Lọ Lem" sáng như sao lạnh, hoặc có lẽ bị gió lạnh đầu xuân thổi qua, lúc này răng môi anh đều run rẩy.