Chương 19

“Hắn ta có thể vì em trai mà ra ngoài bán thân, ai mà biết được có bán cho người khác hay không, tôi sẽ thay anh giám sát hắn ta thật kỹ.”

Lâm Việt Trì dựa lưng vào ghế sofa, ánh mắt tĩnh lặng, không hề sợ hãi đối diện với đôi mắt đen sâu thẳm của Trử Khiếu Thần.

Một lúc sau, Lâm Việt Trì hơi ngại ngùng hạ thấp giọng nói: “Thẻ phòng 8846, anh làm cho tôi một cái nữa.”

---

Mùa mưa đã đi đến hồi kết, Đại học Hải Khoa trở nên ồn ào khi các sinh viên đại học quay lại trường.

Khai giảng năm học mới luôn bận rộn, Chu Duy Thực không dám xin nghỉ quá lâu.

Giáo viên quản lý phòng thí nghiệm mang thai nên nghỉ phép, lại bỏ lỡ thời gian trường thống nhất tuyển dụng, khoa có ý muốn tăng thêm cơ hội thăng chức cho người trẻ, nên để Chu Duy Thực kiêm nhiệm chức chủ nhiệm phòng thí nghiệm.

Chu Duy Thực đã ở Đại học Hải Khoa mười năm, các loại hóa chất độc hại, thiết bị treo và thiết bị gia nhiệt đều được anh sử dụng một cách thành thạo, mỗi điều khoản đều là những thứ anh đã quá quen thuộc, nhưng anh vẫn tải về rất nhiều trường hợp minh họa có hình ảnh trên mạng để làm PPT, tận tình dặn dò học sinh.

Hoàn thành cuộc họp ngắn cuối cùng, cũng đến giờ anh tan làm.

Chu Duy Thực dựa vào ghế, nhìn chằm chằm vào con trỏ nhấp nháy trong tài liệu, thất thần.

Điện thoại rung trên bàn, Lâm Việt Trì nhắn: Sáu giờ.

Tiếng chuông tan học vừa vang lên, cả khuôn viên trường như một ấm nước lạnh bỗng chốc sôi lên. Đã có những học sinh nhanh chân từ tòa nhà giảng đường ùa ra, hai bước nhảy lên chiếc xe đạp không khóa, phóng đi dưới những cây hoa mộc lan nở hé.

Không có thời gian suy nghĩ nhiều, Chu Duy Thực lập tức vơ lấy áo khoác và đi nhanh.

Thang máy vẫn dừng ở tầng cao nhất, anh vội vã chào hỏi các giáo viên tan làm, sau đó chạy đi bộ cầu thang.

Anh vừa chạy vừa xem giờ, khi rẽ xuống thì bị trẹo chân, suýt nữa đâm vào gương chỉnh trang.

Khoa Kỹ thuật Cầu đường nằm sâu trong khuôn viên Đại học Hải Khoa, để mọi người tiện ra vào, có mở thêm một cổng phía Tây thứ hai trên hàng rào sắt.

Bên cạnh con đường nhỏ ít người qua lại, một chiếc Maybach màu đen tuyền đậu lặng lẽ, cửa sổ xe hé mở, một bàn tay đặt hờ lên đó.

Đầu thuốc lá đã cháy đến phần lọc, một làn khói mỏng thoát ra từ các khớp xương cứng cáp, nhanh chóng tan biến theo gió.

Áo sơ mi đen được xắn lên nửa cánh tay một cách tùy tiện, mặt đồng hồ lấp lánh ánh hoàng hôn.

Lâm Việt Trì đeo một chiếc đồng hồ Tourbillon lộ cơ với dây đeo màu xanh đậm, Chu Duy Thực cũng nhận được một chiếc cùng kiểu, đang nằm trong túi của anh.

Chu Duy Thực không có quá nhiều ưu ái cho cái đẹp, nhưng anh cũng có cảm nhận về nó.

Hôm đó Lâm Việt Trì đeo đồng hồ, ngồi trước bàn làm việc đọc sách trông vô cùng quý phái, bỏ qua bộ lọc lý trí của Chu Duy Thực, lời khen ngợi đã bật ra khỏi miệng anh.

Ngày hôm sau, chiếc hộp đồng hồ màu xanh xám lặng lẽ nằm trên bàn làm việc của Chu Duy Thực.

Chu Duy Thực không biết những món đồ xa xỉ này, nhờ Dụ Tinh đang du lịch ở Thụy Sĩ hỏi giúp, mới biết đó là dòng sản phẩm mới được Breguet phát hành giới hạn.

Anh đối mặt với Lâm Việt Trì qua gương chiếu hậu, người trong xe tùy tiện vẫy tay như gọi chó.

Lâm Việt Trì lười biếng gõ gõ mặt đồng hồ, “Trễ rồi.”

Chu Duy Thực không để ý đến sự cố tình gây khó dễ về thời gian của người này, nhã nhặn tập tễnh bước tới.