Chương 40

Trên lầu dưới lầu, những cặp đôi trẻ tuổi đều đang đắm chìm trong nụ hôn nồng cháy. Có người hôn nhau dưới ánh nhìn nồng nhiệt của đám đông, có người lại lặng lẽ trao nhau hơi ấm giữa màn đêm tĩnh mịch.

Ngày hôm đó, Trì Kính Đình đã tỏ tình thành công. Thế nhưng, tình yêu của anh ta đến nhanh mà đi cũng vội; khi kỳ nghỉ hè khép lại, mối tình ấy cũng chính thức đặt dấu chấm hết. Trái lại, mối quan hệ giữa Hoài Niệm và Đoạn Hoài Ngạn lại là một mớ tơ vò: “càng gỡ càng rối, càng cắt càng không đứt".



Sau khi ăn xong bát hoành thánh, Hoài Niệm vào bếp rửa sạch bát đũa. Xong xuôi, khi đang định lên giường đi ngủ thì cô nhận được điện thoại của mẹ.

Giọng của bà Hoài Diễm Quân vang lên qua đầu dây bên kia: "Hoài Niệm à, con đang làm gì đấy?"

"Mẹ ơi, con vừa mới ăn tối xong." Hoài Niệm đáp: “Còn mẹ thì sao?"

"Tám giờ tối mới ăn cơm sao?"

"Vâng, tại con mải đọc sách làm bài tập nên không để ý thời gian."

Hoài Diễm Quân thở dài, lại bắt đầu những lời khuyên nhủ muôn thuở rằng cô đừng chỉ biết học mà phải chú ý đến sức khỏe. Sau đó, bà lại hỏi: "Dạo này con bận lắm à, sao mãi không thấy về nhà?"

"Đợt vừa rồi con bận thi giữa kỳ, sắp tới lại chuẩn bị thi cuối kỳ nữa ạ." Hoài Niệm giải thích, chương trình đại học rất nặng, nhất là khi lên năm ba, các môn chuyên ngành bắt đầu nhiều lên: “Chắc phải đợi thi xong con mới về nhà được."

"Thế bao giờ thì thi xong?"

"Khoảng giữa tháng Một ạ."

"Vậy thì mẹ cũng sắp được nghỉ rồi."

Được biết, ông bà nội của Đoạn Hoài Ngạn định cư ở New Zealand, cha anh bận rộn công việc quanh năm không có nhà, còn mẹ anh thì hoặc là cùng cha anh đi khắp thế giới, hoặc là hẹn hò hội chị em đi mua sắm vui chơi. Tuy nhiên, cứ mỗi dịp Tết đến, cả gia đình Đoạn Hoài Ngạn đều sẽ sang New Zealand để đoàn tụ. Cũng chính vì vậy mà những người làm, người giúp việc trong nước đều sẽ được nghỉ Tết cùng một lúc.

Hoài Niệm im lặng vài giây rồi hỏi: "Vậy lúc được nghỉ con nên về thẳng quê hay là qua chỗ mẹ trước ạ?"

"Cứ để lúc đó rồi tính, mẹ cũng chưa biết con nghỉ trước hay mẹ nghỉ trước nữa."

Sau đó, hai mẹ con trò chuyện thêm vài câu chuyện phiếm rồi mới cúp máy.

Cúp điện thoại xong, Hoài Niệm tắt đèn bếp rồi bước ra ngoài. Cho đến khi cô tắm rửa xong và leo lên giường, Đoạn Hoài Ngạn vẫn chưa về nhà. Cô khẽ mím môi, cuối cùng vẫn lấy điện thoại ra nhắn cho anh một tin: [Mấy giờ anh về?]

Thế nhưng mãi cho đến lúc cô chìm vào giấc ngủ, Đoạn Hoài Ngạn vẫn không hề hồi âm.

Sáng hôm sau, Hoài Niệm tỉnh giấc, vừa lật người đã rơi ngay vào một vòng tay ấm áp và rộng lớn. Đầu óc cô vẫn còn mơ màng, phản ứng có chút chậm chạp, chỉ cảm thấy có thứ gì đó cứng cứng đang chọc vào bụng mình, rất khó chịu. Cô định dùng tay đẩy cái thứ đó ra, nhưng vừa mới chạm vào thì từ trên đỉnh đầu đã vang lên một giọng nói trầm thấp, kìm nén: "Còn nghịch nữa là hỏng đấy."

"..." Hoài Niệm chậm chạp ngẩng đầu, giọng nói vẫn còn ngái ngủ: "Anh về lúc nào thế?"

"Bảo bối ngủ ngon thật đấy, anh làm thế nào cũng không tỉnh." Đoạn Hoài Ngạn dán sát vào người cô, động tác chậm rãi.

Hoài Niệm cãi lại: "Em mới chỉ chạm vào một chút thôi mà."

Tuy nhiên, sự tranh biện của cô chẳng có tác dụng gì, Đoạn Hoài Ngạn cứ thế giữ tư thế nằm nghiêng mà hôn cô. Đôi môi đang định phản kháng của Hoài Niệm bị anh ngậm lấy, nụ hôn sâu mang theo hơi thở của anh quấn quýt lấy cô, tạo nên những âm thanh ướŧ áŧ đầy ám muội. Trong hơi thở hỗn loạn, giọng Hoài Niệm run rẩy: "... Em còn chưa đánh răng."

Cô đưa tay ra, kiên quyết đẩy Đoạn Hoài Ngạn ra.

Đoạn Hoài Ngạn rũ mắt nhìn cô một hồi, đôi môi mang sắc thắm của anh mím chặt, còn cô thì bịt chặt lấy miệng mình.

"Đừng hôn mà."

"Được." Ánh mắt Đoạn Hoài Ngạn rực cháy, anh thuận theo chiếc cổ trắng ngần của cô mà hôn dần xuống dưới.

Bên tai thấp thoáng tiếng sóng vỗ rì rào, bên ngoài trời đang mưa sao? Hay là đang tuyết rơi? Cô không còn phân biệt nổi nữa rồi. Hơi thở của Hoài Niệm tan vào không trung, dập dìu lên xuống theo từng nhịp điệu.

Sau khi mọi âm thanh lắng xuống, Đoạn Hoài Ngạn thay ga trải giường, còn Hoài Niệm cũng đứng dậy vào phòng tắm vệ sinh cá nhân. Ga giường xoay vần trong máy giặt, tiếng nước chảy róc rách.

Sau khi rửa mặt xong, Hoài Niệm đi ra phòng khách, qua khung cửa kính sát đất, cô nhìn thấy những bông tuyết đang bay lả tả ngoài trời.

Quả nhiên là tuyết đã rơi rồi.

Trong bốn mùa, mùa mà Hoài Niệm yêu thích nhất chính là mùa đông. Cô khẽ thốt lên: "Tuyết đầu mùa kìa."

Đoạn Hoài Ngạn liếc nhìn cô một cái. Lúc này, cô đang ngước đầu, chăm chú dõi theo những bông tuyết trắng xóa bên ngoài cửa sổ.

"Rõ ràng là người sinh vào mùa xuân, sao em lại thích mùa đông đến thế?" Đoạn Hoài Ngạn lên tiếng hỏi.

Tâm trạng Hoài Niệm vừa mới khởi sắc được đôi chút thì đã bị câu nói này của anh làm cho nghẹn ứ ở l*иg ngực. Cô hậm hực đáp trả: "Ai quy định sinh vào mùa xuân thì phải thích mùa xuân chứ, em chính là không thích đấy."