Chương 38: Giúp tỏ tình

Vào ngày thi đại học kết thúc, Hoài Niệm quay lại lớp học để dọn dẹp đồ đạc.

Bỗng cô nghe thấy giọng của Trì Kính Đình vang lên từ phía cuối lớp: “Hôm nay đến nhà cậu nhé? Anh giai, em gọi anh bằng bố được không, hôm nay em định tỏ tình với cô ấy. Đến chỗ khác chắc chắn cô ấy sẽ phát hiện ra, em nghĩ tới nghĩ lui, chỉ có nhà cậu là địa điểm tỏ tình lý tưởng nhất thôi.”

Hoài Niệm bất giác quay đầu lại, và rồi cô nhìn thấy người “bố” mà Trì Kính Đình vừa mới nhận — Đoạn Hoài Ngạn.

Đoạn Hoài Ngạn dường như vừa mới bước vào lớp thì đã bị Trì Kính Đình chặn lại.

Vẻ mặt anh lộ rõ sự thiếu kiên nhẫn: “Cậu bị điên à?”

“Chúng ta là anh em tốt mà, cậu không thể làm ơn làm phước, giúp thằng em này một chuyện tốt đẹp được sao?” Trì Kính Đình bắt đầu mường tượng ra khung cảnh tỏ tình: “Tớ nghĩ cả rồi, hoa hồng, bánh kem, pháo hoa. Đến lúc tỏ tình thành công, ngoài cửa sổ pháo hoa nổ đì đùng, bọn tớ sẽ hôn nhau đắm đuối dưới trời pháo hoa.”

Đoạn Hoài Ngạn đáp lại một cách qua loa: “Chúc mừng.”

Trì Kính Đình: “Vậy quyết định thế nhé, đến nhà cậu.”

Đoạn Hoài Ngạn: “Về nhà cậu mà làm.”

Trì Kính Đình: “Bố mẹ tớ ở nhà, tớ mà tỏ tình trước mặt hai người họ, bố tớ đánh chết tớ mất.”

Đoạn Hoài Ngạn: “Bố cậu đây cũng muốn đánh chết cậu đây này.”

Thấy nói thế nào cũng không thuyết phục được Đoạn Hoài Ngạn, Trì Kính Đình vò đầu bứt tai. Anh ta đảo mắt ra ngoài, bắt gặp bóng dáng của Hoài Niệm. Một ý nghĩ chợt lóe lên, anh ta liền chạy đến trước mặt Hoài Niệm: “Cô giúp việc nhỏ, tối nay có kế hoạch gì không?”

Trường học của họ phân lớp lại vào năm lớp 11. Khi khai giảng năm đó, Hoài Niệm bất ngờ được xếp vào cùng lớp với Đoạn Hoài Ngạn và Trì Kính Đình.

Cũng vì thế mà Trì Kính Đình biết Hoài Niệm chính là con gái của cô giúp việc đang sống cùng nhà với Đoạn Hoài Ngạn.

Những lúc không có người lạ, Trì Kính Đình thường trêu chọc gọi cô một tiếng “cô giúp việc nhỏ”. Có lẽ vì anh ta quá đẹp trai, mà trai đẹp nói gì cũng đúng. Hoặc cũng có thể vì cái vẻ cà lơ phất phơ không đứng đắn của anh ta khiến người ta không cảm thấy có chút ác ý nào, thế nên Hoài Niệm cũng chưa bao giờ sửa lại cách gọi này của anh ta.

“Không có.” Hoài Niệm thành thật lắc đầu.

“Vậy tối nay em giúp anh trang trí nơi tỏ tình nhé.”

“…”

Người không biết còn tưởng anh ta sắp cầu hôn đến nơi.

Trì Kính Đình nói tiếp: “Tài xế nhà anh đến rồi, cô giúp việc nhỏ, em dọn đồ xong chưa? Anh đưa em về.”

Hoài Niệm định từ chối: “Không cần đâu…”

Thế nhưng Trì Kính Đình đã giật lấy chiếc cặp trên tay cô, vơ hết đồ đạc trên bàn của cô nhét vào trong cặp. Sau đó, anh ta tự ý xách cặp của Hoài Niệm đi ra khỏi lớp: “Hai người nhanh chân lên một chút được không? Tỏ tình không đợi người đâu.”

“…”

“…”

Hoài Niệm liếc mắt về phía Đoạn Hoài Ngạn.

Đoạn Hoài Ngạn chỉ cụp mắt xuống, không thèm nhìn Hoài Niệm lấy một cái, rồi quay người bước ra ngoài.

Hoài Niệm đành bất lực đi theo sau.

Về đến nhà, Trì Kính Đình lải nhải không ngừng về việc phải trang trí thế này thế kia, rồi kéo Hoài Niệm vào giúp một tay. Hoài Niệm đặt cặp sách xuống, ánh mắt cô vô tình liếc thấy bóng lưng của Đoạn Hoài Ngạn đang đi lên lầu.

Trì Kính Đình liền nói: “Đừng để ý đến cậu ta, cũng đừng nói chuyện với cậu ta, anh sợ cậu ta không vui một cái là đuổi anh ra khỏi nhà mất.”

Hoài Niệm bật cười.

Trì Kính Đình thường xuyên gọi bạn bè đến nhà Đoạn Hoài Ngạn tụ tập.

Anh ta có nhiều bạn, cũng có nhiều trò vui. Chỉ là mỗi lần tụ tập đều phải chuẩn bị rất nhiều thứ, và việc chuẩn bị đương nhiên được giao vào tay mẹ của Hoài Niệm. Vì vậy, Hoài Niệm cũng thường xuyên qua giúp đỡ.

Để chuẩn bị cho buổi tỏ tình tối nay, Trì Kính Đình đã đặc biệt đặt tiệm hoa giao đến 999 đóa hồng.

Hoài Niệm không rõ đối tượng tỏ tình của anh ta là ai, dù sao thì trông anh ta cũng có vẻ dây dưa với tất cả các cô gái. Trì Kính Đình cũng không nói rõ, anh ta chỉ thong thả hỏi Hoài Niệm: “Cô giúp việc nhỏ, em có thích hoa hồng không?”

“Con gái chắc ai cũng thích hoa nhỉ.” Hoài Niệm đáp.

“Nếu có người cầm hoa tỏ tình với em, em sẽ đồng ý chứ?”

Hơi thở của Hoài Niệm khựng lại một nhịp, cô không nhịn được hỏi: “Đối tượng tỏ tình của anh không lẽ là em đấy chứ?”

Trì Kính Đình làm một vẻ mặt hoảng hốt: “Thế thì anh đúng là tự tìm đường chết rồi.”