Chương 37

Cũng vì chuyện kết bạn mà Hoài Niệm có hơi nấn ná một lúc.

Mãi cho đến khi nhìn theo xe của Thương Cảnh Trạch rời khỏi khu đỗ xe này và chạy về phía khu đỗ xe của tòa nhà anh ta, Hoài Niệm mới quay người rời đi. Vừa quay người lại, cô đã giật mình một cái.

Đoạn Hoài Ngạn đang đứng lặng thinh ở cửa thang máy, ánh mắt sâu thẳm.

Hoài Niệm lên tiếng trước: "Nếu không phải anh đồng ý đi nhờ xe anh ta về, thì làm sao em lại phải kết bạn WeChat với anh ta chứ?"

Đoạn Hoài Ngạn: "Ồ, lỗi của anh."

Hoài Niệm: "Vốn dĩ là vậy mà."

Đoạn Hoài Ngạn khẽ nhếch môi: "Em không thể từ chối à?"

Hoài Niệm: "Anh ta vừa mới đưa em về nhà, em sao nỡ từ chối chứ? Anh chưa nghe câu chuyện nông phu và rắn độc à?"

Cửa thang máy mở ra, cả hai cùng bước vào.

Khi về đến nhà, không gian im lặng đến lạ thường.

Đoạn Hoài Ngạn không lên tiếng, Hoài Niệm cũng chẳng nói lời nào. Cả hai mạnh ai nấy làm việc của mình, coi như đối phương không hề tồn tại.

Một lát sau, chuông cửa vang lên, là đồ ăn giao tới.

Đoạn Hoài Ngạn nhận đồ ăn, rồi đặt phần của Hoài Niệm xuống trước mặt cô.

Hoài Niệm vẫn im lặng, nhưng Đoạn Hoài Ngạn không rời đi.

Cô ngước mắt lên, Đoạn Hoài Ngạn lạnh mặt hỏi: "Không có một lời "cảm ơn" à?"

"..."

"Rắn độc." Đoạn Hoài Ngạn mấp máy môi, buông ra một chữ với vẻ mặt vô cảm.

"..."

Hoài Niệm thật sự không ngờ, Đoạn Hoài Ngạn lại giỏi suy một ra ba, học đi đôi với hành đến thế.

Vốn dĩ Hoài Niệm cũng không giận dỗi gì, nhưng sau khi chứng kiến hành động này của Đoạn Hoài Ngạn, cô không nhịn được mà bật cười.

"Cười cái gì?" Đoạn Hoài Ngạn cau mày: "Kết bạn với người theo đuổi, vui đến thế à?"

Hoài Niệm nhìn anh chằm chằm một lúc rồi thản nhiên đáp: "Ừ, vui lắm."

Động tác mở hộp đồ ăn của Đoạn Hoài Ngạn khựng lại, ngay sau đó, anh đẩy hộp ra xa. Anh đứng dậy đi tới trước mặt Hoài Niệm, tay đưa xuống, định thò vào túi áo cô lấy điện thoại: "Đưa điện thoại đây."

Hoài Niệm nghiêng người né tránh, Đoạn Hoài Ngạn thấy cô cứ lộn xộn, liền dứt khoát bế bổng cả người cô lên khỏi ghế.

"Đoạn Hoài Ngạn, anh làm gì thế?"

"Đừng ồn ào, bé cưng," Đoạn Hoài Ngạn ngồi xuống sô pha, đè Hoài Niệm ngồi lên đùi mình. Mí mắt anh hơi cụp xuống, từ kẽ mắt ánh lên một tia sắc lạnh: "Để anh xem điện thoại của em."

Hoài Niệm không cản được anh, chỉ đành nhắc nhở: "Anh đừng xóa anh ta đi đấy."

Giọng Đoạn Hoài Ngạn không chút hơi ấm: "Biết rồi."

Anh có thể dùng khuôn mặt mình để mở khóa điện thoại của Hoài Niệm, loay hoay vài cái đã tìm thấy biểu tượng WeChat rồi nhấn vào.

Đoạn Hoài Ngạn liếc qua danh sách liên lạc được ghim, vẫn là anh.

Ngay bên dưới là Thương Cảnh Trạch, anh ta vừa gửi một tin nhắn mới tới.

Thương Cảnh Trạch: [Mấy giờ cậu dạy thêm xong?]

Thương Cảnh Trạch: [Tôi có thể đưa cậu về trường.]

Đoạn Hoài Ngạn: "Em định trả lời thế nào?"

Hoài Niệm nói: "Không trả lời."

Đoạn Hoài Ngạn: "Thật sự không trả lời?"

Hoài Niệm: "Thật sự không trả lời, em thấy phiền anh ta."

Nghe vậy, Đoạn Hoài Ngạn nhếch môi cười: "Lần đầu tiên nghe em nói thấy phiền một ai đó đấy."

Hoài Niệm im lặng nhìn anh, lúc này im lặng lại hơn vạn lời nói.

Chỉ thiếu nước nói thẳng ra: "Người em thấy phiền nhất chính là anh."

Im lặng.

Đoạn Hoài Ngạn lại bế Hoài Niệm lên lần nữa, đưa cô trở lại bàn ăn: "Thôi, ăn cơm trưa đi."

-

Ăn trưa xong, Đoạn Hoài Ngạn nghe một cuộc điện thoại rồi ra ngoài.

Hoài Niệm ở nhà một mình, yên tĩnh đọc sách, điện thoại thì luôn để ở chế độ im lặng. Lúc đọc sách cô rất tập trung, đọc xong sách của hai môn chuyên ngành, bất giác trời bên ngoài đã tối hẳn.

Cô bất giác gọi một tiếng: "Đoạn Hoài Ngạn."

"..."

Không một ai đáp lời.

Hoài Niệm lấy điện thoại ra xem, mới thấy mười phút trước, Đoạn Hoài Ngạn đã gửi tin nhắn cho cô.

[Tối nay anh về rất muộn, em ngủ sớm đi nhé.]

Hoài Niệm trả lời một chữ "Vâng", rồi vươn vai một cái, quay người vào bếp tự nấu cho mình một bát hoành thánh.

Hoành thánh được lấy từ ngăn đá tủ lạnh, là do mẹ cô gói.

Lý do mẹ cô gói hoành thánh cũng rất đơn giản. Có một lần, Hoài Niệm đói bụng giữa đêm khuya, muốn ăn hoành thánh. Lúc ăn bát hoành thánh giao tới, cô đã buột miệng nói một câu: "Vẫn là hoành thánh mẹ mình gói là ngon nhất."

Ngay hôm sau, Đoạn Hoài Ngạn đã nhờ mẹ cô gói hoành thánh rồi mang qua.

Hoài Niệm vừa ăn hoành thánh, lòng dạ lại vừa rối bời.

Mẹ cô, vẫn đang là người giúp việc cho nhà Đoạn Hoài Ngạn.

Vậy mà cô lại có thể cùng anh ra vào như hình với bóng.

Trước đây, mọi chuyện rõ ràng không phải như thế này.

Trước đây, cô cũng rất giữ quy củ, luôn vạch ra một ranh giới rạch ròi với Đoạn Hoài Ngạn.

Ngay cả sau cuộc đối thoại khó hiểu của hai người trong lớp học vào ngày lễ trưởng thành hôm đó, Hoài Niệm cũng không hề có suy nghĩ gì xa hơn. Bởi vì trong đầu cô lúc ấy chỉ toàn văng vẳng câu nói cuối cùng của anh.

— “Yêu cầu của em cũng nhiều thật đấy.”

Giọng điệu của anh khi đó không hề có chút gợn sóng, kết hợp với gương mặt lạnh lùng của anh, tự nó đã mang hàm ý chế giễu.

Dù sao thì, Hoài Niệm vẫn cảm thấy mình như bị chế giễu vậy.

Kể từ sau lần đó, Hoài Niệm không còn dám nhìn thẳng vào Đoạn Hoài Ngạn nữa, chỉ sợ lỡ không cẩn thận chạm phải ánh mắt của anh, rồi lại thấy anh dùng ánh mắt đó để chế nhạo mình không thương tiếc “Yêu cầu tìm bạn trai của em nhiều quá rồi đấy”, hay là “Điều kiện của bản thân thì chẳng ra sao mà cũng kén cá chọn canh ghê”.

Sau này…

Lần giao nhau tiếp theo của họ là khi nào nhỉ?

Là đêm đầu tiên sau buổi tiệc tri ân thầy cô ư?

Không phải.

Đó là chuyện của sau này rồi.

Trước cả buổi tiệc tri ân, chính là vào buổi tối ngày thi đại học kết thúc.

Đêm hôm đó, Đoạn Hoài Ngạn đã hôn cô.