Đến cổng trường, Thương Cảnh Trạch đi nhanh hơn vài bước, đến bên cạnh ghế phụ, lịch lãm mở cửa xe cho Hoài Niệm.
Trong lúc Hoài Niệm còn đang do dự, khóe mắt cô bỗng lướt qua một bóng người, đi thẳng đến ghế phụ rồi ngồi vào.
Giọng của Đoạn Hoài Ngạn mang một vẻ lạnh lùng không nể nang ai, như thể đang coi Thương Cảnh Trạch là tài xế riêng của mình mà ra lệnh: "Làm phiền đóng cửa lại."
Hoài Niệm không hiểu sao lại thấy buồn cười, cô quay đầu đi, nín cười trong im lặng.
Cô không nỡ nhìn vẻ mặt của Thương Cảnh Trạch, nên chủ động mở cửa xe sau rồi ngồi vào.
Không gian chìm vào im lặng.
Hồi lâu sau
Thương Cảnh Trạch mới chậm rãi lên xe.
Thương Cảnh Trạch vừa xoay vô lăng, vừa thong thả bắt chuyện với Đoạn Hoài Ngạn: "Tôi nghe anh hai tôi nói, cậu định mở công ty à?"
Đoạn Hoài Ngạn cúi đầu nghịch điện thoại, nghe vậy, lười biếng "ừm" một tiếng từ trong cuống họng.
Hoài Niệm ngồi ở ghế sau Đoạn Hoài Ngạn, cô không tham gia vào cuộc trò chuyện của họ mà cũng cúi đầu nhìn điện thoại.
Trong điện thoại.
Đoạn Hoài Ngạn đang nhắn tin cho Hoài Niệm.
Hoài Niệm quả thực rất nể phục anh, đúng là một lúc có thể làm hai việc.
Thương Cảnh Trạch: "Cậu tự mở một mình, hay là hùn hạp với người khác?"
Đoạn Hoài Ngạn: "Một mình."
Trong điện thoại, Đoạn Hoài Ngạn nhắn cho Hoài Niệm: [Vừa nãy em vẫn chưa trả lời anh.]
Đoạn Hoài Ngạn: [Em đang nhìn ai?]
Hoài Niệm thầm thở dài, rồi nhắn lại theo ý anh: [Nhìn anh.]
Trong xe, Thương Cảnh Trạch lại lên tiếng: "Tự mình làm một mình thì đỉnh thật đấy, thế cậu tìm được nhân viên chưa? Không lẽ chỉ có mấy người trong phòng thí nghiệm của trường thôi à?"
Đoạn Hoài Ngạn hờ hững "ừm" một tiếng.
Đoạn Hoài Ngạn: [Em không thấy cậu ta nói nhiều à?]
Hoài Niệm: [Anh ấy không phải là bạn của anh sao?]
Cách một lưng ghế, Hoài Niệm nghe thấy tiếng anh cười khẩy như có như không.
Đoạn Hoài Ngạn: [Không hẳn.]
Thương Cảnh Trạch: "Vậy đội ngũ có phải là hơi non nớt quá không? Dù sao thì các cậu vẫn còn là sinh viên, chuyện trên thương trường phức tạp lắm. Tôi thấy, bộ phận kinh doanh của các cậu có lẽ nên tuyển thêm vài nhân viên có kinh nghiệm thì hơn?"
Sự qua loa của Đoạn Hoài Ngạn đã thể hiện rất rõ ràng: "Để sau hãy nói."
Đoạn Hoài Ngạn: [Bảo bối, người theo đuổi này của em không được rồi.]
Hoài Niệm có chút không tin vào mắt mình: [Hả?]
Đoạn Hoài Ngạn: [Cái giọng rao giảng nặng quá, em từ chối cậu ta đi.]
Hoài Niệm: […]
Có lẽ là đã nhận ra sự lạnh nhạt của Đoạn Hoài Ngạn, Thương Cảnh Trạch đột ngột chuyển chủ đề, quay sang bắt chuyện với Hoài Niệm.
Thương Cảnh Trạch: "Hoài Niệm, đứa bé cậu làm gia sư năm nay bao nhiêu tuổi rồi?"
Hoài Niệm: "Lớp 9."
Thương Cảnh Trạch: "Vậy là sang năm thi cấp ba rồi nhỉ, cậu dạy bé đó môn gì?"
Hoài Niệm: "Toán, Văn, Anh tôi đều dạy cả."
Dứt lời, Hoài Niệm lại nghe thấy Đoạn Hoài Ngạn bật cười một tiếng, nụ cười này không hề có ý chế giễu, mà phần nhiều là trêu chọc.
Hoài Niệm: [Anh đừng cười nữa.]
Đoạn Hoài Ngạn: [Thế em đã dạy anh cái gì nào?]
Đoạn Hoài Ngạn: [Cô giáo Hoài Niệm.]
Vẻ mặt Hoài Niệm trở nên không tự nhiên, xấu hổ đến mức đỏ bừng cả mặt.
May mà khu nhà ở rất gần trường, chỉ trong nháy mắt, xe của Thương Cảnh Trạch đã chạy vào hầm gửi xe của khu.
Thương Cảnh Trạch hỏi Hoài Niệm: "Cậu ở tòa nào thế?"
Đầu óc Hoài Niệm xoay chuyển cực nhanh, suy nghĩ xem mình nên trả lời thế nào.
Đúng lúc này, bên tai vang lên giọng nói của Đoạn Hoài Ngạn: "Tôi ở tòa 7, cho tôi xuống đây được rồi."
Hoài Niệm sững người.
Căn hộ của anh là ở tòa 8 mà.
Lối vào của tòa 7 và tòa 8 đối diện nhau, vì vậy lúc Đoạn Hoài Ngạn xuống xe, Hoài Niệm cũng tháo dây an toàn ra: "Tôi ở tòa 8, cũng xuống ở đây luôn." Dừng một chút, cô không quên nói lời cảm ơn: "Hôm nay cảm ơn cậu đã đưa tôi về."
"Chuyện nhỏ thôi." Thương Cảnh Trạch nhân cơ hội rút điện thoại ra, chân thành nhìn Hoài Niệm: "Vậy nên, chúng ta thật sự không thể kết bạn WeChat được sao?"
"..."
Lời vừa dứt.
"Rầm——" một tiếng.
Đoạn Hoài Ngạn đóng sầm cửa xe lại.
Trong bãi đỗ xe vắng lặng dưới hầm, tiếng cửa xe bị đóng mạnh vang lên rất lớn, tiếng vọng còn vang dội khắp nơi.
Thương Cảnh Trạch dường như đã quen với tác phong của Đoạn Hoài Ngạn nên không hề để tâm. Anh ta khó nhọc rướn người từ ghế lái, đưa tay cầm điện thoại đến trước mặt Hoài Niệm.
Dù sao thì mình vẫn đang ngồi trên xe của anh ta, tuy chỉ là "tiện đường" cho đi nhờ một đoạn, nhưng nếu từ chối, Hoài Niệm sẽ cảm thấy áy náy trong lòng.
Người ta đã có lòng tốt giúp đỡ, chỉ là muốn kết bạn WeChat thôi, cũng không phải là một yêu cầu gì khó thực hiện.
Chẳng qua cũng chỉ là kết bạn WeChat, mà có kết bạn rồi thì cũng sẽ không nói chuyện.
Cứ để anh ta lặng lẽ nằm trong danh sách bạn bè như vậy thôi.