Chương 34

Thật tình cờ, một nam sinh viên đang đi tới từ phía đối diện, trên người mặc chiếc áo ghi-lê của nhân viên phòng đọc, trông có vẻ là sinh viên làm thêm để trang trải học phí.

Hoài Niệm liền chào cậu ấy, khẽ nói: “Chào bạn, có một cuốn sách ở trên cao quá, mình không lấy tới, bạn có thể phiền một chút, giúp mình lấy nó xuống được không?”

“Được chứ.”

Người nọ đi theo Hoài Niệm, nhưng khi thấy Đoạn Hoài Ngạn còn cao hơn mình nửa cái đầu đang đứng trước kệ sách, cậu ta thoáng sững người.

Cậu sinh viên vừa nhón chân lấy sách, vừa thuận miệng hỏi: “Bạn không nhờ bạn nam này giúp à? Cậu ấy còn cao hơn cả mình nữa.”

Hoài Niệm nhận lấy cuốn sách từ tay cậu ấy, khóe môi nở một nụ cười cực kỳ ngọt ngào, lúm đồng tiền ẩn hiện.

“Bạn học này nói tay cậu ấy bị gãy rồi.”

“Không nhấc lên nổi đâu.”



Hiếm khi mới khiến Đoạn Hoài Ngạn phải bẽ mặt một lần, tâm trạng của Hoài Niệm tốt lên không tả xiết.

Sau khi cậu sinh viên làm thêm kia rời đi, Đoạn Hoài Ngạn khẽ nhếch môi, không nhanh không chậm nói: “Bảo bối, chẳng lẽ em không nên nói là — "Anh với em không quen, ngại nhờ người lạ giúp lắm" à?”

“Em với bạn học kia cũng có quen đâu, mà em vẫn mặt dày nhờ cậu ấy giúp đấy thôi.” Hoài Niệm ôm sách, bước qua người anh không một chút dừng lại, giọng cô rất nhẹ, phảng phất như gió thoảng: “Ồ đúng rồi, em nhớ ra còn để quên một cuốn sách ở ký túc xá, em phải về đó một chuyến.”

Đoạn Hoài Ngạn nhíu mày, định đưa tay kéo cô lại, nhưng rồi lại nhớ đến giai đoạn chiến tranh lạnh kéo dài sau lần tiếp xúc thân thể ở trường dạo trước.

Anh dừng tay lại: “Không thể cầu xin anh một câu à?”

Hoài Niệm quay đầu lại: “Không.”

Đoạn Hoài Ngạn hỏi: “Tại sao?”

Hoài Niệm chớp mắt, có chút bất lực, nhưng vẻ bất lực đó chỉ kéo dài một giây, rồi ánh mắt cô lại trở nên thẳng thắn: “Anh muốn em cầu xin anh, hay là muốn em dỗ dành anh đây?”

Im lặng ba giây.

Trên gương mặt vô cảm của Đoạn Hoài Ngạn bỗng nở một nụ cười.

“Sao cũng được, em cứ tự nhiên, anh chiều hết.”

“…” Hoài Niệm liếc anh một cái: “Anh đúng là đồ mặt dày.”

“Giờ em mới biết à.” Đoạn Hoài Ngạn cười khẩy: “Anh còn có thể mặt dày hơn nữa cơ.”

Có lẽ đoán được cái mà anh gọi là “mặt dày hơn” là gì, Hoài Niệm lướt qua anh, đi thẳng ra khỏi phòng mượn sách.

Cô không quay đầu lại, nhưng vẫn cảm nhận được ánh mắt đang dõi theo sau lưng mình.

Ra khỏi thư viện, cô đi về ký túc xá, và Đoạn Hoài Ngạn cứ thế lẽo đẽo theo cô đến tận dưới lầu ký túc xá nữ.

Từ tòa nhà giảng đường đến thư viện, rồi lại từ thư viện về ký túc xá, đi đi lại lại một hồi, bây giờ đã gần đến giờ ăn trưa. Dưới lầu ký túc xá nữ người qua kẻ lại tấp nập, vậy mà Đoạn Hoài Ngạn cứ nghênh ngang đứng sừng sững ở đó, muốn người khác không chú ý cũng khó. Huống chi bản thân anh vốn đã là một người nổi bật, chỉ cần trưng ra gương mặt không chút biểu cảm, chẳng cần nói gì cũng dễ dàng trở thành tâm điểm của đám đông.

Hoài Niệm gửi cho anh mấy tin nhắn, bảo vị thiếu gia này hãy khiêm tốn một chút.

Thiếu gia trả lời cô: [Bảo bối, dỗ anh đi.]

Hoài Niệm đảo mắt: [Không.]

Thiếu gia đứng bên kia đường, vẻ mặt lạnh nhạt, cúi đầu gõ chữ: [Vậy thì anh đành đứng ở đây thôi.]

[Nắng quá.]

[Em thật sự không thể thương anh một chút sao?]

“…”

Thật ra, mỗi lần nghe Đoạn Hoài Ngạn nói những lời này, Hoài Niệm đều cảm thấy cạn lời.

Thật sự là…

Sao anh có thể vừa gọi “bảo bối” một cách ngọt ngào sến súa như thế, lại vừa trưng ra cái bộ mặt lạnh lùng người lạ chớ lại gần được nhỉ?

Đúng là đỉnh thật.

Hoài Niệm không thèm để ý đến anh nữa, cô xoay người đi lên lầu.

Ký túc xá ở tầng hai, vì sợ ảnh hưởng đến bạn cùng phòng đang ngủ bù, Hoài Niệm đi lại rất nhẹ nhàng. May mà khi về đến nơi, cô phát hiện trong phòng chỉ có một mình Cảnh Duyệt, hai người còn lại đều đã ra ngoài.

Cảnh Duyệt đang đứng ở ban công, ra chiều suy tư nói: “Cậu nói xem tại sao Đoạn Hoài Ngạn lại xuất hiện ở ngoài ký túc xá nữ vậy nhỉ?”

Động tác thu dọn đồ của Hoài Niệm khựng lại, cô thầm thở dài, rồi giả vờ bâng quơ đáp: “Chắc là đi ngang qua thôi.”

Cảnh Duyệt nói: “Trông anh ấy rõ ràng là đang đợi người mà.”

Hoài Niệm không nói gì.

Cảnh Duyệt lại nói: “Bên cạnh Đoạn Hoài Ngạn có thêm một người kìa.”

Nghe vậy, Hoài Niệm nghiêng đầu nhìn về phía Cảnh Duyệt.

Cảnh Duyệt nói: “Là một bạn nam.”

Im lặng vài giây.

Bị sự tò mò thôi thúc, Hoài Niệm bước về phía Cảnh Duyệt, nhìn ra ngoài theo hướng của cô bạn.

Cách đó không xa, bên cạnh Đoạn Hoài Ngạn quả nhiên có một chàng trai đang đứng.

Chàng trai này trông rất quen, hình như cô đã gặp ở đâu rồi.

Cảnh Duyệt đứng bên cạnh liền nhắc nhở Hoài Niệm: “Đó không phải là nam thần của khoa Kinh tế, người đã kiên trì theo đuổi cậu hai năm trời đó sao?”

“…”

“Cậu ta quen Đoạn Hoài Ngạn à.”

“…”

“Trông có vẻ thân lắm.”

“…”

“Cậu nói xem hai người họ đang nói chuyện gì thế?”

“…Làm sao tớ biết được.” Đầu óc Hoài Niệm có chút rối loạn.

Dường như cảm nhận được ánh mắt quá mức thẳng thắn và nóng bỏng của họ, Đoạn Hoài Ngạn đột nhiên quay đầu lại.

Ánh mắt anh khẽ lướt qua.

Khoảng cách quá xa, Hoài Niệm không dám chắc anh có thực sự đang nhìn mình hay không, rồi cô thấy anh lấy điện thoại ra.

Vài giây sau.

Điện thoại của Hoài Niệm vang lên một tiếng “ting”.

Một tin nhắn mới được gửi đến.

Khi thấy người gửi là Đoạn Hoài Ngạn, trong lòng cô dâng lên một dự cảm không lành.

Cô vô thức bấm mở.

Đoạn Hoài Ngạn: [Hỏi em một câu.]

Chưa kịp để cô hỏi lại là câu gì, Đoạn Hoài Ngạn đã dồn dập gửi tiếp,

—[Em đang nhìn anh, hay là đang nhìn người theo đuổi em thế?]