Hoài Niệm mím môi, im lặng trong giây lát, nhưng vẻ mặt vẫn không có chút biểu cảm nào.
Bên kia, Đoạn Hoài Ngạn vẫn giữ nguyên tư thế nghiêng đầu nhìn cô, không hề nhúc nhích.
Từ góc độ này, anh chỉ có thể nhìn thấy gò má nghiêng của Hoài Niệm cùng chiếc cổ thon dài trắng nõn đang cúi xuống. Điều này khiến Đoạn Hoài Ngạn bất giác nhớ lại chuyện tối qua. Lúc anh hôn lên cổ cô, cô đã khẽ dặn dò: “Anh đừng hôn mạnh quá, lỡ như để lại "dấu dâu" thì lần sau em không cho anh hôn nữa đâu.”
Âm cuối của cô mơ hồ không rõ, như đang trêu ngươi khiến lòng người ngứa ngáy.
Yết hầu của Đoạn Hoài Ngạn trượt lên xuống. Dù trong lòng đã đấu tranh cả vạn lần, nhưng đến lần thứ một vạn lẻ một, anh vẫn lựa chọn nương tay, không hôn quá mạnh.
Anh khẽ rên một tiếng, sau đó kéo cổ áo mình xuống, "Vậy thì bảo bối, em liếʍ anh đi."
Bấy giờ, Hoài Niệm đã rơi vào trạng thái mơ màng, vừa buồn ngủ lại vừa mệt mỏi, thế nên Đoạn Hoài Ngạn nói gì, cô cũng ngoan ngoãn làm theo.
Đã hơn hai năm trôi qua, nhưng kỹ thuật hôn của Hoài Niệm vẫn tệ hại y như ngày nào.
Thế nhưng, ngay khoảnh khắc đầu lưỡi cô lướt qua yết hầu của anh, hơi thở của Đoạn Hoài Ngạn bỗng chững lại một nhịp.
Kỹ thuật hôn thì vụng về thật đấy, nhưng từng cử động của cô lại chạm đúng vào điểm nhạy cảm của anh.
Đoạn Hoài Ngạn cụp mắt xuống, gương mặt vẫn lạnh nhạt không chút cảm xúc, duy chỉ có trong đôi mắt là những du͙© vọиɠ u uất, thầm kín đang cuộn trào.
Suốt tiết học sau đó, ánh mắt của Đoạn Hoài Ngạn vẫn luôn dán chặt trên người Hoài Niệm.
Còn về phần Hoài Niệm.
Cô không hề nhìn anh lấy một lần.
Kể từ lúc bị anh vạch trần, cô đã chẳng còn dám nhìn anh nữa.
Khi chỉ còn hai phút là hết giờ.
Hoài Niệm cuối cùng cũng chịu nhắn tin cho Đoạn Hoài Ngạn.
Hoài Niệm: [Lát nữa em phải đến thư viện.]
Hoài Niệm: [Mượn sách.]
Hoài Niệm: [Mượn xong sẽ qua tìm anh.]
Đoạn Hoài Ngạn khẽ nhướng mày: [Trùng hợp thật, anh cũng đang định đến thư viện.]
Hoài Niệm: [?]
Hoài Niệm: [Thật hay đùa vậy?]
Anh đáp: [Gặp ở thư viện nhé.]
Nhìn tin nhắn anh gửi, Hoài Niệm đã đoán được ý đồ của anh. Có lẽ cả đời này anh cũng chưa từng đặt chân đến thư viện.
Trước đây, khi còn chưa quen biết anh, Hoài Niệm đã từng nghe nói rằng — ngay từ khi còn học tiểu học, Đoạn Hoài Ngạn đã theo học các ngành như siêu dẫn từ trường, rối lượng tử, truyền tải vô tuyến tầm xa, và trí tuệ nhân tạo với một vị giáo sư hướng dẫn tiến sĩ của Đại học Nam Đại. Nghe thì có vẻ hơi cường điệu, nhưng Đoạn Hoài Ngạn lại nói rằng, trong giới của họ, đây là những chuyện hết sức bình thường.
Tiếng chuông tan học nhanh chóng vang lên.
Hoài Niệm cất điện thoại đi. Mấy cô bạn cùng phòng của cô vì dậy sớm nên buồn ngủ rũ rượi, muốn về ký túc xá ngủ bù, vậy nên cô đành đi đến thư viện một mình.
Cùng đi ra từ một lớp học, lại có chung một điểm đến, thế nên việc chạm mặt Đoạn Hoài Ngạn trên đường là điều khó tránh khỏi.
Anh chân dài sải bước nhanh, nhưng lại luôn giữ một khoảng cách không quá xa cũng không quá gần với cô.
Cả hai cứ một người trước một người sau mà đi, tay cũng đều đang cầm một chiếc điện thoại.
Đoạn Hoài Ngạn: [Tầng mấy?]
Hoài Niệm bất lực: [Chuyện này mà anh cũng muốn đi theo à?]
Đoạn Hoài Ngạn: [Ừ.]
Hoài Niệm: [Tầng ba.]
Đoạn Hoài Ngạn: [Được.]
Toàn bộ tầng ba của thư viện đều là phòng mượn sách, không có bàn ghế tự học, vì vậy nơi đây khá vắng người.
Ánh nắng mỏng manh, se lạnh của cuối thu xuyên qua khung cửa sổ sát đất, khiến cho không gian trong phòng ngập tràn hương sách.
Hoài Niệm đã tra được mã số của cuốn sách mình cần, dựa theo chỉ dẫn trên giá, chẳng mấy chốc cô đã tìm thấy nó.
Nhưng cuốn sách lại được đặt ở tầng cao nhất.
Cô đã thử nhón chân lên, nhưng vẫn không thể với tới.
Vì vậy, cô đành ngó nghiêng nhìn quanh bốn phía. Các giá sách được xếp thành hai hàng, chừa ra một lối đi dài ở giữa. Lối đi dài dường như vô tận ấy không một bóng người.
Hoài Niệm liền lôi điện thoại ra, nhắn tin cho Đoạn Hoài Ngạn: [Anh đâu rồi?]
Đoạn Hoài Ngạn: [?]
Hoài Niệm: [Cuốn sách đó đặt cao quá, em không với tới.]
Đoạn Hoài Ngạn: [Đợi đấy.]
Anh thậm chí còn không hỏi Hoài Niệm đang đứng trước giá sách nào, vậy mà chưa đầy mười giây sau đã xuất hiện ngay trước mặt cô.
Thế nhưng anh lại không hành động.
Anh lười biếng tựa vào giá sách, vẻ mặt rất thờ ơ, mang theo tư thế của kẻ bề trên.
"Trước khi nhờ vả ai, phải nói câu gì dễ nghe đã chứ."
Nửa khuôn mặt anh chìm trong ánh nắng vàng nhạt, nhưng nét dịu dàng lại chẳng hề nhuốm lên đôi mày khóe mắt. Hàng mi khẽ rũ xuống nhìn cô, giọng điệu thì chậm rãi, thản nhiên, mang theo một sự kiêu ngạo của kẻ được nước lấn tới.
"..."
Hoài Niệm liếc anh một cái, rồi kiên nhẫn thương lượng: “Đối với anh thì đây chỉ là chuyện nhỏ, nhấc tay một cái là xong thôi mà.”
“Anh lười nhấc tay.”
Cái vẻ mặt vừa lạnh lùng vừa đáng ăn đòn ấy.
Hoài Niệm chớp chớp mắt, sau đó, cô bình tĩnh nói: “Anh không giúp thì em tìm người khác.”
Đoạn Hoài Ngạn đã sớm đi một vòng quanh phòng mượn sách tự phục vụ này rồi, đừng nói là người, đến một con côn trùng cũng chẳng có. Vì vậy, anh tỏ vẻ vô cùng chắc chắn, thong thả đáp: “Tùy em.”
Hoài Niệm lách qua người anh, đi ra ngoài được vài bước.