Ngay sau đó, hơi thở nam tính quen thuộc của Đoạn Hoài Ngạn ập đến. Hoài Niệm theo phản xạ nghiêng đầu định né tránh, nhưng cả người đã bị anh bế bổng lên không trung. Vì muốn tìm một điểm tựa, cô vội vàng vòng hai tay ôm chặt lấy cổ anh.
Đây là một tư thế chẳng hề xa lạ. Ấy thế mà, sau một lúc lâu để hơi thở cả hai quyện vào nhau, Đoạn Hoài Ngạn mới đặt Hoài Niệm ngồi lên chiếc tủ ngay lối ra vào.
Anh cầm lấy hộp sữa chua cô vẫn chưa uống hết.
“Xoẹt—” một tiếng, anh xé lớp màng niêm phong bằng nhựa.
Dòng sữa chua sền sệt, lạnh buốt từ trong tủ lạnh, giờ đây đang chảy tràn trên chiếc áo len dệt kim của Hoài Niệm.
Cảm giác lạnh buốt bất ngờ ập đến khiến cô không kìm được mà run rẩy. Nhưng ngay khoảnh khắc tiếp theo, đôi môi của Đoạn Hoài Ngạn đã tìm đến, những nụ hôn vừa day dưa vừa trêu đùa của anh nhanh chóng truyền hơi ấm cho cô.
Hoài Niệm mơ màng đón nhận nụ hôn của anh, ánh mắt trở nên mơ hồ, rã rời.
Cô ôm lấy đầu Đoạn Hoài Ngạn, vậy mà vẫn còn tâm trí để hỏi anh: “Tiểu Mỹ tắt nguồn rồi chứ?”
Nghe thấy thế, động tác của Đoạn Hoài Ngạn khựng lại một chút. Rồi ngay sau đó, cơ bắp trên cánh tay đang ôm chặt lấy cô của anh chợt gồng lên. Trong ánh sáng lờ mờ, những đường gân xanh hằn lên rõ rệt, mang một vẻ quyến rũ đầy nhục cảm.
Con ngươi dưới mí mắt anh đen kịt, sâu thẳm. Tất cả những cảm xúc nhẫn nhịn, kiềm chế và đè nén bấy lâu nay, vào chính khoảnh khắc này, dường như đang được bóc tách từng lớp một rồi bung tỏa ra ngoài.
Anh cười khẽ, giọng nói khàn đặc hòa vào từng hơi thở: “Bảo bối, ở trước mặt anh thì chuyên tâm một chút có được không?”
“Anh thật sự.”
“Thật sự rất ghét việc em dành tâm trí cho người khác.”
Dứt lời, ngay khoảnh khắc tiếp theo, cả hơi thở lẫn linh hồn của Hoài Niệm đều như căng cứng lại. Mồ hôi túa ra ướt đẫm toàn thân, khiến cô trong phút chốc không thể phân biệt được thứ đang trào ra trong khóe mắt mình là nước mắt hay là mồ hôi nữa.
Cô chỉ cảm thấy bản thân mình như một tờ giấy mỏng bị nhúng vào nước, toàn thân vừa nhàu nát, vừa lấm lem, lại vừa ẩm ướt.
Trong phòng, đèn chưa từng được bật lên.
Chỉ có ánh trăng dịu dàng từ ngoài cửa sổ chiếu vào.
Sau khi xung quanh đã trở lại với sự yên tĩnh, Đoạn Hoài Ngạn bế Hoài Niệm vào phòng tắm.
Lúc đi ngang qua chiếc đồng hồ treo tường ở huyền quan, Hoài Niệm uể oải hé mắt.
Đã mười một rưỡi đêm rồi.
Vốn dĩ, giờ giấc sinh hoạt của cô rất quy củ, gần như trùng khớp với thời gian biểu của trường học. Mỗi ngày bảy giờ thức, mười một giờ ngủ. Đối với cô mà nói, mười một rưỡi đã là thức khuya lắm rồi. Huống chi bây giờ thể lực của cô đã cạn kiệt, mí mắt nặng trĩu, rồi dần dần nhắm nghiền lại.
Cô hoàn toàn không bận tâm hay e ngại mà giao phó toàn bộ việc dọn dẹp sau đó cho Đoạn Hoài Ngạn.
Ngày hôm sau là thứ Bảy, Hoài Niệm và Đoạn Hoài Ngạn vẫn phải đến lớp học tự chọn.
Hai người họ cùng nhau ra khỏi nhà, rồi tách ra ở cổng trường.
Mặc dù tuần nào cũng cùng học chung một lớp tự chọn, nhưng họ chỉ mới chạm mặt nhau đúng một lần đó.
Có lẽ là muốn dằn mặt sinh viên, nên trong buổi học đầu tiên, giảng viên môn tự chọn đã khẳng định chắc nịch rằng buổi nào cũng sẽ điểm danh. Nhưng thực tế thì cũng chỉ có buổi đầu tiên đó là điểm danh thật, mấy buổi sau đến cả danh sách lớp thầy cũng chẳng mang theo.
Bạn cùng phòng đã giữ chỗ cho Hoài Niệm ở dãy giữa, phía bên trái của giảng đường. Khi bước vào, cô nhìn thấy Đoạn Hoài Ngạn đang ngồi ở hàng cuối cùng, phía bên phải.
Hoài Niệm cứ ngáp ngắn ngáp dài, bạn cùng phòng thấy lạ liền hỏi: "Tối qua cậu không ngủ ngon à? Học sinh cậu dạy kèm quậy lắm sao?"
Hoài Niệm gật đầu cho qua chuyện: "Đang tuổi nổi loạn, có lẽ còn mắc cả chứng nóng nảy bất thường nữa, quậy người ta lắm."
Mấy cô bạn cùng phòng gật gù đồng tình: "Đúng thật, trẻ con tuổi nổi loạn khó bảo lắm."
Vẫn còn vài phút nữa mới vào lớp, mấy cô bạn lại tiếp tục rôm rả trò chuyện.
Bỗng nhiên, Cảnh Duyệt huých nhẹ vào tay Hoài Niệm, rồi hạ thấp giọng, ra vẻ thần bí như sợ người khác nghe thấy, nói: "Hôm qua cậu về sớm nên không hóng được một drama động trời."
Hoài Niệm: "Drama gì thế?"
Cảnh Duyệt: "Đoạn Hoài Ngạn có bạn gái rồi."
"..." Mí mắt Hoài Niệm giật nhẹ một cái: "Đoạn Hoài Ngạn á?"
"Ừ."
"Ai nói cho cậu biết thế?" Vừa nói đến đây, Hoài Niệm dường như đã đoán được câu trả lời: "Trì Kính Đình à?"
"Đúng rồi, tối qua lúc ăn cơm, Trì Kính Đình nói đó."
Hoài Niệm cong môi, nhưng trong nụ cười chẳng có mấy ý cười, vẻ mặt có thể xem là ôn hòa: "Trì Kính Đình đã nói với các cậu như thế nào?"
"Thì... tối qua cậu đi chưa được bao lâu thì Đoạn Hoài Ngạn cũng đi luôn. Bọn tớ mới hỏi Trì Kính Đình là sao Đoạn Hoài Ngạn cũng về thế, có phải có việc gì không. Thế là Trì Kính Đình mới nói." Cảnh Duyệt vắt óc suy nghĩ, cố gắng thuật lại nguyên văn lời của Trì Kính Đình tối qua: "— Anh ta bảo là, thằng khốn Đoạn Hoài Ngạn vậy mà lại giấu anh em tốt đi kiếm bạn gái, bạn gái nó lúc ấy đang giận dỗi nên nó phải đi dỗ dành."
"..."
Hứa Phù ngồi bên cạnh bỗng nhiên ghé sát lại, nói thêm: "Hơn nữa nhé, bọn tớ còn hỏi Trì Kính Đình là Đoạn Hoài Ngạn với bạn gái quen nhau bao lâu rồi. Dù sao thì sinh viên trong trường mình ai cũng tưởng cậu ta độc thân. Kết quả cậu biết Trì Kính Đình nói gì không?"
Hoài Niệm có chút tê dại: "Anh ta nói gì?"
Hứa Phù: "Đoạn Hoài Ngạn với bạn gái quen nhau hơn hai năm rồi, nhưng mà cô bạn gái đó trước giờ không chịu công khai."
Hoài Niệm mím môi, không nói gì.
Ngay sau đó, cô liền nghe thấy mấy cô bạn cùng phòng tổng kết lại sau khi thảo luận về chuyện này — "Tối qua ba đứa tớ về ký túc xá buôn chuyện cả đêm, cuối cùng nhất trí cho rằng, rất có khả năng Đoạn Hoài Ngạn đang qua lại với một người phụ nữ đã có chồng."
"Chứ nếu không thì bạn gái anh ta lấy cớ gì mà không chịu công khai? Chắc chắn là vì mối quan hệ của hai người họ là bất chính, không thể để người khác biết được."
"Nhưng mà nói thật nhé, tớ cũng tò mò muốn biết bạn gái anh ta trông như thế nào, mà có thể khiến một người như Đoạn Hoài Ngạn cam tâm tình nguyện làm kẻ thứ ba."
"Trì Kính Đình có nói mà, bạn gái của Đoạn Hoài Ngạn ấy, nếu mà đặt vào thời xưa, thì chính là một hồ ly tinh hại nước hại dân."
"..."
Hoài Niệm, "hồ ly tinh" trong truyền thuyết, chỉ biết cạn lời.