Trên đường trở về, Đoạn Hoài Ngạn lái xe, còn Hoài Niệm thì cúi đầu nghịch điện thoại.
Trong xe không mở nhạc, vì vậy, tiếng lách tách khi Hoài Niệm gõ chữ trở nên đặc biệt rõ ràng.
Đoạn Hoài Ngạn liếc nhìn cô qua khóe mắt. Màn hình điện thoại đang hiển thị giao diện trò chuyện, những ngón tay trắng ngần của Hoài Niệm lướt trên bàn phím, từng chữ một dần hiện lên trong khung chat.
Cảm nhận được ánh mắt của anh đang dán vào mình, Hoài Niệm thắc mắc: "Anh nhìn em làm gì?"
Đèn tín hiệu ở ngã tư phía trước đang nhấp nháy đếm ngược.
"9."
"8."
"7."
"..."
Thời gian trôi qua từng giây.
Những ngón tay của Đoạn Hoài Ngạn đặt trên vô lăng, nhịp gõ của chúng trùng khớp với con số màu đỏ đang nhấp nháy.
Vẻ mặt anh không một gợn sóng, giọng điệu cũng cực kỳ nhạt nhẽo và thờ ơ: "Trả lời tin nhắn của người khác thì nhanh thật đấy, chỉ hận không thể viết cả một bài văn."
Hoài Niệm ngẩn ra, rồi sau đó mới nhận ra, trong lòng anh vẫn còn đang nén một cục tức.
Là về chuyện cô đã không trả lời tin nhắn của anh một thời gian trước.
Im lặng vài giây, Hoài Niệm lại cúi đầu, tiếp tục trả lời tin nhắn.
Cô dịu giọng giải thích: "Anh cứ toàn gửi cho em mấy tin nhắn kiểu "Anh về đến nhà rồi", "Anh ngủ đây" vào lúc nửa đêm. Lúc đó em ngủ rồi thì trả lời anh thế nào được? Vả lại, anh muốn em trả lời cái gì cơ chứ? Anh mà gửi cái gì có thể trả lời được thì em chắc chắn sẽ trả lời, dù anh chỉ gửi một dấu chấm hỏi, em cũng có thể trả lời lại cho anh."
Đèn xanh bật sáng.
Đoạn Hoài Ngạn nhấn ga: "Anh gửi dấu chấm hỏi, em định trả lời anh cái gì?"
Hoài Niệm: "Trả lời anh một dấu chấm hỏi."
Đoạn Hoài Ngạn: "..."
Không khí chợt ngưng đọng trong giây lát.
Hoài Niệm ôn tồn nói tiếp: "Em đang trả lời tin nhắn của bạn cùng lớp. Thí nghiệm của bạn ấy có chút vấn đề nên hỏi em nguyên nhân, em chỉ đang liệt kê hết những nguyên nhân em biết để nói cho bạn ấy thôi."
"Ồ." Đoạn Hoài Ngạn không nói gì thêm, một lúc lâu sau khóe môi mới khẽ nhếch lên, buông một tiếng cười khẩy đầy ẩn ý: "Anh có hỏi em đang nhắn tin với ai đâu. Yên tâm, anh không đến mức quản nhiều như vậy. Em thích trò chuyện với ai là tự do của em, không cần phải báo cáo với anh."
"..."
Hàng mi Hoài Niệm khẽ run.
Từng câu từng chữ của Đoạn Hoài Ngạn đều đang thể hiện rõ các thông điệp như: "Anh hoàn toàn không quan tâm em nhắn tin với ai", "Anh cũng chẳng thèm để tâm chuyện em không trả lời tin nhắn của anh", "Bản thân anh đây rất rộng lượng và bao dung", và "Còn em đó, Hoài Niệm à —", "Em có hơi phiền phức rồi đấy, nhắn tin với ai cũng phải báo cáo với anh".
Chỉ thiếu nước nói thẳng vào mặt cô rằng: "Hửm? Thôi đi nhé, em đừng có yêu anh quá, Hoài Niệm à."
Hoài Niệm thầm nghĩ, rõ ràng là do chính anh muốn biết cơ mà.
Lời đã đến bên môi, nhưng cô vẫn cố nén lại.
Thế nhưng, cô đã quá thấu tỏ cách ở bên Đoạn Hoài Ngạn rồi; điều cô muốn nói không quan trọng, quan trọng là anh muốn nghe điều gì.
Nghĩ đến đây, cô thấy tốt hơn hết là mình nên im lặng.
Chẳng mấy chốc, xe đã chạy đến gần khu dân cư.
Những tòa nhà trong khu dân cư nằm sát mặt đường, tầng một đều được dùng để kinh doanh. Giữa các cửa hàng và lòng đường là một dải cây xanh. Đoạn Hoài Ngạn cho xe tấp vào lề đường rồi bật đèn báo hiệu khẩn cấp.
Hoài Niệm không hiểu chuyện gì đang xảy ra, bèn hỏi: “Anh muốn mua gì sao?”
Đoạn Hoài Ngạn đáp: “Không phải em chưa ăn tối sao?”
Quả thật, lúc nãy hai người rời đi quá vội vàng, đến nỗi món ăn còn chưa được dọn lên hết.
Chủ yếu là vì Hoài Niệm cũng không ngờ rằng Đoạn Hoài Ngạn sẽ đuổi theo, lại còn đột ngột đưa cô đi như vậy mà không hề báo trước.
Hoài Niệm cười khẩy một tiếng: “Em không được ăn tối, là tại ai chứ?”
Đoạn Hoài Ngạn cong môi cười: “Tại anh.”
Rồi anh nói: “Gần đây cũng chẳng có quán nào khác, để anh vào cửa hàng tiện lợi mua cho em chút gì ăn nhé?”
Sau một ngày dài bị giày vò thế này, Hoài Niệm chẳng còn chút khẩu vị nào. Cô liếc nhìn đồng hồ, mới bảy giờ tối mà cô đã thấy hơi buồn ngủ.
Cô tựa nửa người vào cửa xe, mí mắt trĩu nặng: “Em chẳng muốn ăn gì cả, chỉ muốn về nhà sớm tắm rửa rồi đi ngủ thôi.”
“Vậy để anh mua cho em hộp sữa chua, lỡ tối có đói thì cũng có cái mà ăn.”
Trước khi xuống xe, Đoạn Hoài Ngạn còn rướn người qua, nâng mặt cô lên rồi hôn một cái, sau đó đầy ẩn ý nhắc nhở: “Tối nay chắc sẽ ngủ hơi muộn một chút đấy.”
“…”
Ngay từ lúc bị anh kéo lên xe, Hoài Niệm đã đoán được tối nay sẽ xảy ra chuyện gì, vì vậy khi nghe Đoạn Hoài Ngạn nói thế, cô cũng không có phản ứng gì đặc biệt.
Nói rồi, Đoạn Hoài Ngạn vào cửa hàng tiện lợi mua đồ.