Nếu Đoạn Hoài Ngạn lạnh lùng trách cứ Hoài Niệm, chắc chắn Hoài Niệm sẽ kéo dài cuộc chiến tranh lạnh vô nghĩa này.
Nhưng anh hiểu cô, giống như cô hiểu anh vậy.
Cô chính là người mềm mỏng không ăn, cứng rắn cũng chẳng xong.
Trong khoang xe tĩnh lặng, lơ lửng những sợi ái muội mỏng manh.
Hoài Niệm mím môi, có chút không tự nhiên nói: "Anh đừng gọi em như vậy."
Đoạn Hoài Ngạn khẽ cười: "Vậy anh gọi em thế nào?"
Hoài Niệm khẽ chớp mắt, trước mặt cô, Đoạn Hoài Ngạn vẫn là Đoạn Hoài Ngạn, đôi mày lãnh đạm, trên mặt không có nhiều biểu cảm. Vẫn toát ra khí chất lạnh lùng và xa cách, nhưng khi anh mở miệng, lại là một sự dịu dàng trái ngược hoàn toàn với vẻ bề ngoài.
Một tiếng lại một tiếng "bảo bối".
Nhất thời, Hoài Niệm không biết phải nói gì, nên chọn cách im lặng.
Yên lặng một lát, Đoạn Hoài Ngạn nói: "Dạo này anh rất bận, chưa ngày nào ngủ quá năm tiếng, em còn giận dỗi anh nữa..."
"Em không có giận dỗi anh." Hoài Niệm bĩu môi, còn rất hùng hồn nói: "Em cho anh đủ tự do để anh bận rộn mà."
"Được." Đoạn Hoài Ngạn đổi giọng: "Không phải giận dỗi, là lạnh nhạt với anh. Em thì vui vẻ tiêu sái, còn anh thì ở nhà một mình cô đơn."
Môi Hoài Niệm khẽ động, còn chưa kịp mở miệng, mặt cô đã bị Đoạn Hoài Ngạn nâng lên, anh dùng tay còn lại giữ gáy cô, kéo gần khoảng cách giữa hai người.
Đoạn đường này không có đèn đường, xung quanh tối đen như mực.
Xung quanh cũng không có mấy chiếc xe qua lại, yên tĩnh vô cùng.
Đoạn Hoài Ngạn cọ cọ mũi cô, hơi thở ấm áp tựa như một chất xúc tác. Hoài Niệm theo bản năng hé môi, Đoạn Hoài Ngạn khẽ cười một tiếng, rồi không chút do dự cắn lấy môi cô. Đầu lưỡi thừa thế cạy mở hàm răng cô, quấn lấy, mơn trớn đầu lưỡi cô.
Nụ hôn dày đặc, ẩm ướt, nóng bỏng, giống như cơn gió nóng của mùa hè.
Mà gió mùa hè lại báo hiệu một cơn mưa rào.
Nụ hôn của Đoạn Hoài Ngạn cũng vậy, đầy tính chiếm đoạt, cuồng nhiệt càn quét hơi thở trong khoang miệng cô, hôn lâu sẽ có cảm giác ngạt thở.
Anh hôn cũng chưa bao giờ quy củ, làm quần áo cô xộc xệch, nhăn nhúm.
Hoài Niệm bị anh ôm vào lòng hôn, dây an toàn siết chặt l*иg ngực cô, trói buộc hô hấp của cô. Vẫn chưa đủ, tay Đoạn Hoài Ngạn nâng mặt cô, vén vạt áo cô lên, ngay lập tức bao trọn trái tim đang đập rộn ràng của cô.
Thực ra Hoài Niệm mới là người có sự tương phản lớn nhất.
Thời trung học, mọi người trong lớp thường bàn tán về cô.
Vì xinh đẹp, học giỏi, tính cách tốt, nên cô rất được yêu thích. Không chỉ được các bạn nữ yêu thích, mà còn thu hút ánh nhìn của các bạn nam.
Nội dung bàn tán của các bạn nam rất giống nhau.
"Một cô gái thuần khiết, ngoan ngoãn."
Vẻ ngoài quá đỗi thanh thuần, ngọt ngào, khiến người khác giới không thể nảy sinh bất kỳ sự tưởng tượng nào.
Nhưng chỉ khi tiếp xúc rồi mới biết.
Chỉ có Đoạn Hoài Ngạn mới biết - thân hình của Hoài Niệm hoàn toàn không phù hợp với vẻ ngoài, vô cùng gợi cảm và nóng bỏng. Phần thịt mềm mại bị dây an toàn ép chặt vô cùng đầy đặn, bàn tay của Đoạn Hoài Ngạn vốn đã lớn so với các chàng trai, nhưng cũng chỉ vừa vặn ôm được hai phần ba.
Áo len mỏng che phủ bàn tay anh, đường cong phập phồng mập mờ, kɧoáı ©ảʍ tê dại lan tỏa từ kẽ ngón tay anh đến khắp cơ thể cô.
Trên con phố vắng người.
Trong bầu không khí này, ngón chân của Hoài Niệm căng thẳng co rút lại.
Cô lập tức hoảng hốt, tay vô tình chạm phải thứ gì đó. Đoạn Hoài Ngạn khẽ rít lên một tiếng.
Hoài Niệm nhíu mày: "Xe anh, số sàn à?"
Cô vừa chạm vào cần số sàn sao? Cứng quá, dài quá.
Đoạn Hoài Ngạn bật cười một tiếng, không mặn không nhạt nói: "Dạo này anh ngủ một mình, đúng là thành số sàn rồi."
"..."
Hoài Niệm hiểu được ẩn ý trong lời nói của anh. Hơi thở cô rất nhẹ, gò má ửng lên một vệt hồng phơn phớt. Đôi mắt ẩn trong bóng tối mờ ảo lại mang một vẻ quyến rũ mà chính cô cũng không hề hay biết.
"Anh đừng đậu xe giữa đường nữa, mau lái xe đi."
"Ồ." Đoạn Hoài Ngạn dựa lưng vào ghế, thắt dây an toàn. Trước khi khởi động xe, khóe môi anh khẽ nhếch lên, trong lời nói mang theo vài phần trêu chọc: "Ở trong xe cũng kí©h thí©ɧ phết nhỉ. Hay là hôm nào đó anh lái xe đến một nơi vắng người nhé?"
"..."
"Đổi một chiếc xe lớn hơn, bảo bối thấy được không?"
Hoài Niệm hoàn toàn có cơ sở để nghi ngờ rằng Đoạn Hoài Ngạn đã bắt đầu tìm kiếm những tư thế phù hợp "hành sự" trong xe ngay trong đầu rồi.
Cô hạ cửa sổ xe xuống, một luồng gió mát đột ngột ùa vào, thổi bay đi quá nửa bầu không khí mờ ám đang dâng trào trong khoang xe. Đôi mắt vốn đang chìm trong mê loạn của Hoài Niệm cũng dần lấy lại được vẻ trong sáng.
Cô nói dứt khoát: "Không được."
Đoạn Hoài Ngạn: "Được mà."
Hoài Niệm: "Em không thích."
Đoạn Hoài Ngạn: "Rồi em sẽ thích thôi."
Hoài Niệm tìm cớ: "Trong xe nhỏ lắm."
Đoạn Hoài Ngạn: "Anh đã nói rồi, đổi một chiếc xe lớn hơn. Thật ra chiếc này cũng được, không nhất thiết phải ra hàng ghế sau, chúng ta có thể""làm" ngay trên ghế lái."
"..."
Tóm lại, ý của anh chính là, bằng mọi giá cũng phải "làm một trận ra trò" trong xe.
Vậy mà còn cố làm cho có lệ, tỏ ra lịch sự lắm khi hỏi ý kiến của cô.