Nhớ lại lúc đầu, Hoài Niệm đã từng rất bất mãn trước việc Đoạn Hoài Ngạn không tin tưởng mình. Cô cũng không thể tin nổi khi anh dùng cụm từ "bản tính đa nghi" để miêu tả chính mình.
Làm gì có ai lại tự nói về mình như thế chứ?
Ấy vậy mà lại có thật.
Mà người đó, trớ trêu thay, lại ở ngay trước mặt cô. Anh tên là Đoạn Hoài Ngạn.
Thế nhưng, xét đến những gì Hoài Niệm đã làm gần đây, cô thật sự đã phụ lại cái danh xưng "người đáng tin cậy" của mình. Cô hoàn toàn là một kẻ trơ tráo, lật lọng.
Trong khi đó, hành vi ghi âm vốn bị coi là bỉ ổi của Đoạn Hoài Ngạn, khi đặt lên bàn cân so sánh với Hoài Niệm, lại trở nên quang minh chính đại một cách lạ thường.
Hoài Niệm tức khắc mất hết cả mặt mũi.
Tấm lưng đang gồng cứng của cô từ từ tựa vào ghế phụ một cách rã rời, bàn tay đang đẩy Đoạn Hoài Ngạn cũng thu về, rồi lẳng lặng kéo dây an toàn và cài lại.
Sau bao ngày quậy phá, cuối cùng cô cũng chịu ngoan ngoãn một lần.
Chỉ vì một tư thế mà cô không thích, lại có thể làm mình làm mẩy suốt bao ngày.
Đoạn Hoài Ngạn đóng cửa xe, quay lại ghế lái, khởi động xe rồi lái về nhà.
Xe lao nhanh về phía trước, ánh đèn đường sáng tối đan xen, và trong đáy mắt Hoài Niệm, cảm xúc cũng chập chờn theo.
Chẳng biết đã qua bao lâu, cô mới thành khẩn cất lời xin lỗi Đoạn Hoài Ngạn: "Là em đã quên, xin lỗi anh."
Giọng Đoạn Hoài Ngạn mang theo vài phần giễu cợt: "Mới có hai năm thôi mà đã quên sạch sành sanh rồi."
Thật ra, cô vốn là người chỉ ăn mềm không ăn cứng. Nghe Đoạn Hoài Ngạn hết lần này đến lần khác chì chiết mình, lại còn bày ra cái vẻ tính toán chi li như muốn thanh toán hết nợ nần gần đây với cô, cô cũng chẳng muốn giữ thể diện cho anh nữa.
"Chẳng lẽ tất cả đều là lỗi của em sao? Đoạn Hoài Ngạn, anh thì không có lỗi à?"
"Anh lúc nào cũng ép buộc em."
"Kétttt—"
Một cú phanh gấp, lốp xe ma sát với mặt đường tạo thành một vệt dài.
Theo quán tính, cả người Hoài Niệm chồm về phía trước, rồi bị dây an toàn kéo giật lại vị trí cũ.
L*иg ngực bị dây an toàn siết đến đau điếng.
Thế nhưng, rõ ràng hơn cả cảm giác đau đớn ấy, là giọng nói của Đoạn Hoài Ngạn.
Đoạn Hoài Ngạn: "Ép... buộc?"
Hoài Niệm: "Không phải sao?"
Đoạn Hoài Ngạn nhếch mép, giọng nói thanh thoát: "Nếu anh ép buộc em, thì vừa rồi anh đã hôn em ngay trước mặt bạn cùng phòng của em rồi, để nói cho họ biết, em là bạn gái của anh. Nếu anh ép buộc em, thì bây giờ trên người em đã chẳng còn một mảnh vải. Nếu anh ép buộc em—"
Anh nín thở, không nói tiếp nữa.
Trong không gian kín của xe, có thể nghe thấy tiếng thở chậm rãi mà nặng nề của anh. Một tiếng thở đầy nhẫn nhịn và kiềm chế.
Hoài Niệm nghe mà tim đập thình thịch, cô quá rõ những gì Đoạn Hoài Ngạn nói, từng câu từng chữ đều là sự thật.
Lông mi cô khẽ run: "Anh không có sao? Ở nhà, anh kéo em vào phòng anh, lúc mẹ anh gõ cửa ở bên ngoài, anh đang làm gì? Anh đang cởϊ qυầи áo của em, mặc kệ em van xin thế nào, anh cũng không dừng tay."
Đoạn Hoài Ngạn cười lạnh: "Những lúc em không có ở phòng anh, mẹ anh gõ cửa tìm anh, anh cũng lười chẳng buồn mở."
Hoài Niệm: "Vậy những lúc em nói mệt, cũng có thấy anh quan tâm đến cảm nhận của em đâu."
Đoạn Hoài Ngạn: "Hôn một cái, em nói mệt. Nắm tay một chút, em sợ bị người khác nhìn thấy. Ôm em một cái, em liền đẩy ra ngay. Anh đã nói gì chưa?"
Hoài Niệm hờn dỗi: "Bởi vì kỹ thuật hôn của anh rất tệ."
Đoạn Hoài Ngạn: "Kỹ thuật của anh tệ ư? Lần đầu tiên chúng ta hôn nhau, em đã nói gì, em lại quên rồi sao? Anh không ngại giúp em ôn lại một chút đâu — em đã nói, "Đoạn Hoài Ngạn, có phải anh đã hôn rất nhiều cô gái rồi không? Trông anh có vẻ thành thạo lắm.""
"..." Hoài Niệm thấy da đầu tê rần: "Anh rảnh rỗi không có việc gì làm nên mới đi nhớ mấy thứ vô dụng này à?"
"Chính em cũng nói là rảnh rỗi không có việc gì làm mà."
"..."
"Hơn nữa, nụ hôn đầu đâu phải là thứ vô dụng." Yết hầu của Đoạn Hoài Ngạn trượt lên xuống. Bàn tay đang đặt trên vô lăng của anh vươn qua, nắm lấy tay Hoài Niệm, những ngón tay đan vào lấp đầy kẽ tay cô. Hoài Niệm không dùng chút sức lực nào, không từ chối cũng chẳng hùa theo. Cô không hề tỏ thái độ, chỉ lặng yên ngồi đó.
Đoạn Hoài Ngạn thở dài một hơi, dường như muốn chấm dứt cái cuộc cãi vã và chiến tranh lạnh vô cớ này.
"Anh sai, nhưng điều anh có thể nhẫn nhịn được là, trước mặt người ngoài, anh sẽ giữ khoảng cách với em."
"Nhưng khi không có ai, tại sao anh không thể hôn em?" Đoạn Hoài Ngạn chậm rãi xoay người, giọng điệu trở nên nũng nịu: "Bảo bối, em không thể đòi hỏi anh quá nhiều, anh chỉ là thích em, muốn thân mật với em hơn thôi mà."