Các quán ăn gần trường chủ yếu là bình dân, Trì Kính Đình cố ý chọn một nhà hàng thương mại cao cấp mà sinh viên sẽ không đến, anh ta đã đặt trước một phòng riêng. Trong phòng riêng có một bàn tròn, bàn tròn rất lớn, nhưng chỉ có tám chỗ ngồi, vì vậy mỗi vị trí cách nhau khoảng nửa mét.
Trì Kính Đình rất giỏi khuấy động không khí, dù là lần đầu gặp mặt các bạn cùng phòng của Hoài Niệm, anh ta vẫn có thể nói chuyện với họ rất sôi nổi.
Hoài Niệm cúi đầu uống nước.
Cô liếc mắt nhìn Đoạn Hoài Ngạn, anh không nhìn cô, mà cúi đầu nghịch điện thoại.
Vẫn là thái độ thờ ơ, không quan tâm đến bất cứ chuyện gì.
Rất nhanh, nhân viên phục vụ đến xác nhận thực đơn.
Trì Kính Đình đứng ra gọi món, mấy trang cuối của thực đơn là đồ uống. Anh ta liếc mắt nhìn Đoạn Hoài Ngạn và Hoài Niệm, trong đầu lập tức nảy ra một ý nghĩ xấu xa, nói đầy ẩn ý: "Không uống rượu nữa, miệng bạn tôi bị cắn rồi, cồn kí©h thí©ɧ lắm."
Cảnh Duyệt: "Bị cắn á?"
Trì Kính Đình cười gian xảo: "Đúng vậy." Anh ta kéo dài giọng, nói đầy ý xấu: "Bạn tôi không cẩn thận, tự cắn vào miệng mình."
Đoạn Hoài Ngạn không nói gì, tay lật qua lật lại chiếc điện thoại.
Như thể ngầm thừa nhận.
Ánh mắt Trì Kính Đình chuyển hướng, nhìn sang khuôn mặt Hoài Niệm.
Anh ta tỏ vẻ như phát hiện ra một vùng đất mới, ngạc nhiên nói: "Hoài Niệm, em cũng nói chuyện không cẩn thận, tự cắn vào miệng mình à? Sao em lại bất cẩn giống bạn anh thế?"
"..."
Trong phòng im lặng trong giây lát.
Biết Trì Kính Đình đầy bụng ý xấu, nếu Hoài Niệm không nói gì, e rằng bữa cơm này sẽ không được yên ổn. Cô cũng không nghĩ Đoạn Hoài Ngạn sẽ ra mặt giải vây, dù sao hai người họ bây giờ vẫn đang trong di chứng của cuộc cãi vã – chiến tranh lạnh.
"Thời tiết khô quá, nên miệng bị nứt nẻ chảy máu." Giọng cô nhàn nhạt: "Em rảnh rỗi không có việc gì làm mà tự cắn miệng mình làm gì?"
"Tôi cũng hỏi Đoạn Hoài Ngạn như vậy đấy, lúc tôi nhìn thấy vết hằn trên miệng cậu ấy, các cậu có biết trong đầu tôi nảy ra suy nghĩ gì không?" Trì Kính Đình tự cười một mình: "Tôi còn tưởng bạn tôi cây sắt nở hoa, yêu rồi. Bạn gái cậu ấy hôn tệ quá, hôn mấy cái đã dùng răng cắn rồi."
Nghe thấy những lời này, Hoài Niệm có chút không tự nhiên, cô đưa tay cầm lấy cốc nước, muốn uống nước để bình ổn lại cảm xúc đang xáo trộn.
Đúng lúc nhân viên phục vụ đến rót nước trái cây cho Hoài Niệm, Hoài Niệm không để ý, đưa tay ra ngoài, vô tình chạm vào cổ tay nhân viên phục vụ đang cầm cốc nước trái cây. Ngay lập tức, nước cam màu vàng đổ ra khỏi miệng cốc, làm ướt tay phải của Hoài Niệm.
Nhân viên phục vụ vội vàng xin lỗi: "Tôi không cố ý."
May mắn là hôm nay Hoài Niệm mặc áo thun ngắn tay và áo khoác len cardigan, nên chỉ có áo khoác bị ướt.
Quần áo bị ướt, cô ngược lại thở phào nhẹ nhõm, không cần phải ở trong phòng riêng, nghe Trì Kính Đình nói nhảm nữa.
Càng không cần phải đối mặt với Đoạn Hoài Ngạn.
Cô nở nụ cười ôn hòa: "Không sao, tôi vào nhà vệ sinh một chút."
Hoài Niệm bước ra khỏi phòng riêng, chưa đầy ba giây, Đoạn Hoài Ngạn cũng đứng bật dậy.
Trì Kính Đình thấy bộ dạng này của thằng bạn thân, không nhịn được trợn mắt.
Diễn.
Cứ diễn tiếp đi chứ.
Diễn lâu như vậy rồi.
Bây giờ diễn không nổi nữa à?
Đoạn Hoài Ngạn cũng nói: "Tôi đi vệ sinh một lát."
Đúng lúc đó, phục vụ đẩy xe thức ăn vào, chiếc xe dừng lại bên cạnh chỗ trống của Hoài Niệm. Đoạn Hoài Ngạn đi ngang qua, khẽ nghiêng người, che khuất tầm nhìn của mọi người. Anh ra tay rất tự nhiên, nhặt chiếc điện thoại Hoài Niệm bỏ quên trên bàn, nhét vào túi mình. Sau đó, bước ra khỏi phòng riêng.
Bồn rửa tay trong nhà vệ sinh là dùng chung cho cả nam và nữ. Lúc Hoài Niệm cúi đầu giặt vội vết bẩn trên áo, bên cạnh đột nhiên có thêm một người.
Cô biết là ai, nhưng không thèm để ý.
Tiếng nước chảy róc rách không ngừng.
"Cứ vò nữa là áo xù hết lên đấy." Đoạn Hoài Ngạn không nhịn được lên tiếng.
"..."
Hoài Niệm vặn vòi nước lại.
Cô cầm lấy áo rồi đi thẳng ra ngoài, cúi gằm mặt, không thèm liếc Đoạn Hoài Ngạn lấy một cái.
Chưa đi được mấy bước, Đoạn Hoài Ngạn đột nhiên nắm lấy cánh tay Hoài Niệm, lực mạnh đến mức gần như là lôi.
Đi một mạch, xuống cầu thang, ra khỏi nhà hàng.
Hoài Niệm nhìn thấy chiếc xe của anh đỗ bên ngoài nhà hàng, không nhịn được lên tiếng: "Đoạn Hoài Ngạn!"
Đoạn Hoài Ngạn dừng lại, con ngươi đen láy: "Cuối cùng cũng chịu nói chuyện với anh rồi à?"
Khoảng sân trước nhà hàng rất yên tĩnh, ngay cả ánh đèn đường cũng lặng lẽ tỏa sáng.
Hoài Niệm lại im bặt.
Chỉ nhìn nhau.
Một giây.
Hai giây.
-
Yên lặng không biết bao lâu.
Bàn tay Đoạn Hoài Ngạn đang kéo tay cô đột nhiên buông lỏng, như thể thỏa hiệp.
"Đến vậy rồi mà vẫn không muốn nói chuyện với anh à?"
Hoài Niệm nhìn anh với vẻ mặt không rõ cảm xúc: "Chúng ta vẫn đang cãi nhau mà, phải không?"
"Cãi nhau." Đoạn Hoài Ngạn lặp lại, khóe miệng anh đột nhiên nhếch lên một nụ cười gần như tự giễu: "Em có biết sau khi người ta cãi nhau sẽ muốn làm gì không?"
"..."
"Anh muốn làm lành, còn em?"
Gió đêm cuối thu lành lạnh, giọng Đoạn Hoài Ngạn không chút hơi ấm, vạch trần tâm tư của Hoài Niệm: "Em chỉ mong không làm lành, mong anh không đến tìm em, đúng không?"
Hoài Niệm nín thở.
Đoạn Hoài Ngạn cười khẩy: "Vẫn không chịu nói chuyện à?"
Bàn tay anh vừa buông ra lại lần nữa nắm chặt lấy cánh tay cô, lôi tuột cô đi, đến bên xe, anh dứt khoát mở cửa xe, nhét Hoài Niệm vào xe.
Hoài Niệm muốn giằng tay anh, không ngừng giãy giụa, nhưng làm cách nào cũng không thoát ra được.
Cô hét vào mặt anh: "Bạn cùng phòng còn đang đợi em đó."
Dứt lời, Đoạn Hoài Ngạn từ trong túi lôi ra một vật màu đen, ném về phía cô. Ánh đèn hắt vào trong xe, chiếc điện thoại rơi xuống đùi cô, màn hình nhận diện khuôn mặt, rồi sáng lên.