Chương 20: Em chạy cái gì

Mùa hè năm đó, cơn mưa ẩm ướt, bầu trời u ám.

Ở hàng ghế sau xe, họ ngồi cùng nhau, xuyên qua cùng một trận mưa xối xả.

Đoạn Hoài Ngạn là người cực kỳ kiệm lời, anh không chủ động khơi chuyện.

Hoài Niệm ngồi bên cạnh anh, sợ nước mưa trên người làm ướt xe, nên chỉ ngồi nép vào một góc. Cô thỉnh thoảng nhìn tấm thảm lót sàn dưới chân, thỉnh thoảng nhìn mưa ngoài cửa sổ, có rất nhiều cử chỉ nhỏ nhặt, nhưng chẳng có cái nào liên quan đến Đoạn Hoài Ngạn cả.

Mãi đến khi về nhà, Hoài Niệm mới cảm ơn anh: "Hôm nay thật sự, cảm ơn anh."

Trong khoảng thời gian cô quen anh, cô thật sự đã nói với anh rất nhiều lần "cảm ơn".

Những giọt mưa trong veo như bong bóng dần tan vỡ.

Hồi ức cũng như bong bóng, chạm vào là vỡ.

Hồi ức như một vụ án bí ẩn trong đêm, không tìm ra được nguyên nhân.

Xe dừng ở tầng hầm gửi xe của khu dân cư.

Căn nhà Đoạn Hoài Ngạn ở có bố cục bốn phòng ngủ, hai phòng khách, hai nhà vệ sinh, sau khi sửa chữa cải tạo, bốn phòng biến thành hai phòng. Phòng ngủ chính và phòng ngủ cho khách. Trì Kính Đình gần đây thường xuyên đến chỗ Đoạn Hoài Ngạn ngủ lại, tủ quần áo trong phòng ngủ cho khách sắp treo đầy quần áo của Trì Kính Đình rồi.

Trì Kính Đình ngáp một cái: "Sáng mai cậu có tiết không?"

Đoạn Hoài Ngạn nói: "Tiết lúc tám giờ sáng."

Trì Kính Đình ra vẻ chủ nhà nói: "Vậy mai cậu dậy thì nhẹ nhàng thôi nhé, đừng làm ồn đến tôi."

Đoạn Hoài Ngạn đang gõ chữ gửi tin nhắn cho Hoài Niệm, không có thời gian nói chuyện với Trì Kính Đình.

Anh mỗi ngày về đến nhà đều gửi cho Hoài Niệm một câu: [Anh về đến nhà rồi.]

Biết cô sẽ không trả lời, nhưng anh vẫn kiên trì gửi.

Gửi xong, nhớ ra xấp vé nhận được hôm nay.

Anh chụp ảnh vé gửi qua.

Đoạn Hoài Ngạn: [Khi nào em có thời gian qua lấy vé?]

-

Buổi sáng Hoài Niệm rất bận.

Sáng sớm dậy đọc sách, đọc xong thì đến phòng thí nghiệm xem tiến độ.

Xác nhận thí nghiệm tiến hành thuận lợi xong, cô thở phào nhẹ nhõm, lúc này mới có tâm trạng rảnh rỗi nghịch điện thoại.

Sau đó liền thấy tin nhắn Đoạn Hoài Ngạn gửi cho cô lúc rạng sáng.

Cứ toàn về nhà lúc nửa đêm gà gáy, ai không biết còn tưởng đi làm người mẫu nam ấy chứ.

Hoài Niệm lẩm bẩm một lúc, cầm điện thoại ra khỏi phòng thí nghiệm.

Bên ngoài tòa nhà thí nghiệm của trường Y là những cây cổ thụ cao chọc trời, cây thường xanh quanh năm tươi tốt, ánh sáng vốn đã yếu ớt của mùa thu bị cây cổ thụ che khuất gần hết. Hành lang dài dằng dặc, toát lên cảm giác hoang vắng âm u. Giống như bối cảnh xảy ra án mạng trong phim kinh dị vậy.

Đang là giờ học, trong tòa nhà thí nghiệm không có ai đi lại.

Hoài Niệm một mình đi qua hành lang dài, mơ hồ nghe thấy tiếng vọng của bước chân.

Cô dừng lại ở góc ngoặt cầu thang, ánh nắng xuyên qua cửa sổ đang mở chiếu lên người cô.

Được bao bọc trong ánh sáng ấm áp, ngón tay Hoài Niệm lướt nhanh trên bàn phím.

Hoài Niệm: [Dạo này em hơi bận, buổi trưa có thể tranh thủ được một chút thời gian.]

Hoài Niệm: [Buổi trưa anh ở nhà hay ở phòng thí nghiệm?]

Hoài Niệm: [Hay là anh cứ để vé ở nhà, em tự qua lấy.]

Hoài Niệm thật sự không cố ý tránh mặt Đoạn Hoài Ngạn, sau kỳ thi giữa kỳ, lịch học của cô nhiều hơn. Hầu như ngày nào cũng kín lịch.

Đoạn Hoài Ngạn có tài khoản mật khẩu của cô, có thể đăng nhập vào trang web của trường để xem thời khóa biểu của cô.

Đoạn Hoài Ngạn trả lời rất nhanh: [Bây giờ em không có tiết mà?]

Rõ ràng là đã xem qua thời khóa biểu của cô từ trước.

Hoài Niệm: [Phải làm thí nghiệm.]

Hoài Niệm: [Không chỉ anh có thí nghiệm, em cũng có thí nghiệm phải làm.]

Hoài Niệm: [Bận lắm.]

Đợi một lúc, không thấy anh trả lời.

Hoài Niệm khóa màn hình, định quay lại phòng thí nghiệm.

Lúc này, từ cầu thang tầng dưới truyền đến tiếng bước chân ngày một gần.

Cùng lúc đó, điện thoại Hoài Niệm đang cầm trong tay rung liên hồi.

Là điện thoại của Đoạn Hoài Ngạn gọi đến.

Hoài Niệm lơ đãng bắt máy, giọng điệu chậm rãi: "Alo."

——"Phòng thí nghiệm tầng mấy?"

Giọng nói vừa rõ ràng lại vừa mơ hồ, vừa rất gần lại vừa cách rất xa.

Âm thanh trong ống nghe điện thoại và tiếng bước chân ngoài hành lang gần như trùng khớp.

Tim Hoài Niệm khẽ nhảy lên, một ý nghĩ mơ hồ chợt lóe lên: "...Anh không phải là đã đến tòa nhà thí nghiệm rồi đấy chứ?"

Đoạn Hoài Ngạn: "Ừ."

Hoài Niệm: "Người đang leo cầu thang... không phải là anh đấy chứ?"

Giọng nói của cả hai, đều thông qua ống nghe điện thoại và hành lang yên tĩnh vắng vẻ, truyền vào tai đối phương.

Khu vực cầu thang từ tầng hai lên tầng ba.

Tiếng bước chân dừng lại.

Đoạn Hoài Ngạn ngước mắt, nhìn thấy bóng lưng quen thuộc trong khu vực cầu thang.

"Là anh đây." Anh nói.

Mãi đến khi cuộc gọi kết thúc, Hoài Niệm mới chậm nửa nhịp quay người lại.

Khi nhìn thấy Đoạn Hoài Ngạn, suy nghĩ đầu tiên của Hoài Niệm là, chạy mau.

Ánh mắt cô né tránh, như muốn tránh né ôn dịch, lảng tránh Đoạn Hoài Ngạn. Gần như không chút do dự, cô vụt người lên lầu, tiếng bước chân thình thịch trên cầu thang, trong nháy mắt đã biến mất không thấy.

Đoạn Hoài Ngạn cũng thấy hơi cạn lời.

Anh mím môi, đi theo tiếng bước chân.

Văn phòng Hội sinh viên trường Y ở tầng ba.

May mà Hoài Niệm mang theo chìa khóa.

Chìa khóa vừa cắm vào ổ, cô dùng một tay đẩy cửa, mu bàn tay liền cảm nhận được hơi ấm bao phủ.

Đoạn Hoài Ngạn đè tay cô lại, đẩy cả cô và mình vào trong văn phòng. Tay kia, tiện thể rút chìa khóa ra.

Sau khi vào phòng, Đoạn Hoài Ngạn tiện tay ném chìa khóa sang một bên.

Anh cụp mắt, nhìn Hoài Niệm từ trên cao xuống, gương mặt lạnh lùng trông có vẻ bạc tình, lại thêm mấy phần dò xét.

Vì chạy vội, giọng Hoài Niệm phập phồng, hơi thở hổn hển không ổn định: "Sao anh lại đến đây được?"

Ánh mắt Đoạn Hoài Ngạn trầm xuống, cực kỳ hung hăng.

"Sao anh lại không thể đến đây?"

"Chẳng phải chúng ta đã nói rồi sao, ở trường thì giả vờ không quen biết."

"Xung quanh không có ai, em chạy cái gì?" Đoạn Hoài Ngạn cười lạnh một tiếng, đáy mắt lóe lên tia sáng lạnh lẽo sắc bén.

Bầu không khí trong phòng rất ngột ngạt.