Một tảng đá thật lớn, dọn kiểu gì cũng không dọn nổi, vô dụng.
Đàm Thiện chẳng có chút hứng thú nào, liền dời tầm mắt đi chỗ khác.
Nhưng người đang nói lại là thầy hướng dẫn Hứa Nhất Đa, cậu vẫn cố gắng ép bản thân nghe hết một câu.
“Trên tấm bia này viết chính là...”
Tang Thành Hải ngẩng đầu nhìn lên vách đá, trong đồng tử như có ánh lửa âm u cuồng loạn bùng cháy.
“Tĩnh thủy lưu thâm.” (Nước lặng chảy sâu)
Bốn chữ vừa thốt ra, xung quanh bỗng chốc trở nên yên lặng kỳ lạ, núi hoang làng vắng, một luồng khí tức âm u, tà dị dường như bao phủ cả bầu trời. Đàm Thiện chậm rãi quay đầu lại, sắc mặt của tất cả người dân trong vùng đều trở nên kỳ quái. Cậu không thể hình dung nổi cảm giác này là gì, chỉ thấy có một thứ gì đó nặng nề đè ép lên ngực, khiến người ta khó thở.
Mưa bụi lạnh lẽo lất phất rơi lên mặt, ngón tay Đàm Thiện trong túi bất giác khẽ động, theo bản năng nhìn về phía tấm bia đá kia.
Nửa tấm thân bia đứng trơ trọi trong bùn lầy ướŧ áŧ, đơn độc lẻ loi.
“Ngôi mộ này rốt cuộc có phải là của Khương Hầu không?”
“Chắc là vậy, trong phạm vi mười dặm, đây là nơi có diện tích ngầm lớn nhất.”
“Nhưng mà không đúng.” Ai đó nói: “Trong sử sách thì Khương Hôn Hầu có vương phi, mà thời đại đó thì vợ chồng thường được hợp táng cùng một huyệt mộ. Đây lại là một ngôi mộ đơn, chủ mộ hẳn là còn rất trẻ, chưa kịp lấy vợ.”
Còn rất trẻ, chưa kịp lấy vợ.
Một tòa địa cung to lớn, lạnh lẽo và hoa lệ như đè nặng cả lên người cậu.
Trong lòng Đàm Thiện chợt dâng lên một cảm giác khó tả, cảm giác ấy đến rất đột ngột. Cậu dừng bước, đứng yên thật lâu rồi mới khẽ thở dài một hơi trong lòng. Sau đó, cậu cúi người, từ nơi gần nhất nhặt lấy một đóa hoa trắng, cách khá xa ngôi mộ, rồi nhẹ nhàng đặt xuống đất.
Cậu bước đi thật xa, không nhìn thấy đóa hoa trắng mềm mại kia bị gió cuốn lên, bay thẳng đến trước tấm bia đá giữ mộ, dừng lại một cách vững vàng.
Những chuyện sau đó, Đàm Thiện không quan tâm nữa. Cậu tới đây chỉ để đi cùng Hứa Nhất Đa, chứ không phải để đào bới khảo cổ.
Hứa Nhất Đa cùng cậu trở về, đưa cho cậu chai nước, thở hổn hển: “Má ơi, lão Tang đúng là mắt cú diều, sao chỉ liếc qua một cái đã thấy được tôi rồi.”
Đàm Thiện hất cằm lên, buông lời châm chọc: “Cậu mặc cái áo bông đỏ chót như thế, muốn người ta không thấy cũng khó.”