Chương 1

Hứa Nhất Đa gọi điện thoại đúng lúc Đàm Thiện vừa đi tới khu cư dân ở phía dưới. Khu này gần làng đại học, đều là chung cư cũ, đến tối thì vô cùng yên tĩnh, chỉ còn tiếng gió thổi qua làm lá cây sàn sạt vang lên.

“Meo ô...”

Sắp đến kỳ thi cuối kỳ, Đàm Thiện vừa ôn tập xong ở trường và trở về, tay cầm một cây xúc xích cho mèo. Phải mất nửa ngày cậu mới dụ được con mèo con ra khỏi gầm bánh xe.

Nghe trong tai, Hứa Nhất Đa như sắp phát điên: “Cậu có đến giúp tôi không, nói thẳng xem có còn là anh em nữa không?”

Đàm Thiện đang quỳ một chân xuống nền xi măng để cho mèo ăn, lạnh lùng đáp: “Không phải.”

Hứa Nhất Đa nghẹn họng, lại nghe thấy cậu thở dài rồi hỏi: “Không phải cậu đi cùng giáo sư nghiên cứu mộ cổ rồi à? Tôi còn tưởng mọi chuyện ổn mà?”

“Cậu không biết chứ, cái mộ này tà môn lắm.” Hứa Nhất Đa thở hổn hển: “Chúng tôi đã tìm ba thầy phong thủy, hai người trong số đó chết không rõ nguyên do. Người còn lại thì vừa xem mộ xong trong ngày hôm đó liền té lăn quay ra đất, mặt đầy máu, răng cửa cũng rụng mấy cái. Vừa bò dậy đã nói vụ này ông ta không làm nổi, bảo chúng tôi đừng đào nữa, mau đi chùa miếu thắp hương xin lỗi đi.”

“Bây giờ thật sự hết cách rồi, phải đi tìm bà đồng, bà ấy còn làm lễ tế đàn các kiểu nữa.”

Cậu ta học ngành khảo cổ, thành tích thuộc hàng top đầu trong khoa. Lên năm ba thực tập, cậu ta mới tranh thủ được cơ hội đi khai quật mộ cổ cùng giáo sư, lúc mới lên đường còn vô cùng phấn khởi.

Hình như là lăng mộ chôn của một vương hầu nào đó vào khoảng hơn ngàn năm trước, lần trước từng gây chấn động rất lớn.

Con mèo con toàn thân đen tuyền sau khi ăn xong thì liếʍ móng vuốt, nháy mắt đã biến mất tăm không thấy bóng dáng. Đàm Thiện đơn giản gập chân lại, cứ thế ngồi bên bãi cỏ, nghĩ đến chuyện phải đến khu mộ người chết kia thì toàn thân nổi da gà, quả quyết nói: “Không được, tôi cũng sợ lắm.”

“Không sao đâu, hai người có thể làm bạn với nhau, đôi ta là cơ thể đồng tử kim cang mà.” Hứa Nhất Đa năn nỉ hết lời: “Cậu tới đi, cùng anh lớn gan một lần, tôi đến ngủ còn không dám nhắm mắt đây này.”

“À đúng rồi.” Hứa Nhất Đa bỗng thành khẩn hỏi: “Cậu ngủ có còn không mặc đồ không vậy?”

“…”

Đàm Thiện nặng nề lên tiếng cảnh cáo: “Hứa Nhất Đa.”

“Dù cậu không mặc thì cũng chẳng sao mà, dù gì hai cái giường, tôi với cậu mỗi người một cái. Nửa đêm tôi thề sẽ bịt mắt, tuyệt đối không liếc nhìn cậu một cái.”

“Không đi.”

“Dù gì cũng là kỳ nghỉ đông, xem như được đi du lịch miễn phí, chỗ đó vé vào cửa tới một ngàn tám đấy.”

“Không đi.”

Bảy tiếng sau.

Gió bắc thổi vù vù, cát vàng cuộn đầy đất. Ở ga tàu hỏa xập xệ của huyện Dương Sa, Hứa Nhất Đa cuối cùng cũng gặp được người bạn vì mình mà không tiếc thân mạng, vừa thấy người là nước mắt rơi xuống tức thì.

Người bạn ấy đẹp trai đến mức không chịu nổi, toàn thân mặc đồ đen, áo đen, quần đen, đeo khẩu trang trắng che đi hơn nửa khuôn mặt, chỉ lộ ra đôi mắt mang theo khí chất thanh xuân mạnh mẽ. Tóc đen rối nhẹ, buông lòa xòa xuống một nửa trán.