Nguyễn Tích Linh phát hiện mình chính là “bạch nguyệt quang tập thể” trong một cuốn tiểu thuyết ngôn tình nơi ba nam chính đều là nhân vật cấp đại lão. Hồi nhỏ, cô từng liều mạng cứu một cậu bé bị bắt …
Nguyễn Tích Linh phát hiện mình chính là “bạch nguyệt quang tập thể” trong một cuốn tiểu thuyết ngôn tình nơi ba nam chính đều là nhân vật cấp đại lão.
Hồi nhỏ, cô từng liều mạng cứu một cậu bé bị bắt cóc. Nhiều năm sau, cậu bé ấy trở thành đạo diễn thiên tài, nổi đình nổi đám trong giới giải trí.
Trong cô nhi viện, cô từng âm thầm giúp đỡ một cậu nhóc trầm lặng, luôn thu mình trong góc. Giờ đây, cậu nhóc ấy đã là tổng tài lạnh lùng, quyền lực khuynh đảo thương trường.
Trong giấc mơ, cô từng gặp một cậu thiếu niên sống lay lắt giữa khu ổ chuột, nghèo đến mức ngay cả hy vọng cũng không dám có. Nào ngờ, cậu ấy thật ra từng bị tai nạn giao thông, hôn mê nhiều năm, linh hồn xuyên tới thế giới khác sống kiếp đại thiếu gia nhà họ Thẩm, bị hành hạ thê thảm.
Mọi thứ vốn yên ổn... cho đến khi nữ chính thật sự xuất hiện.
Người đầu tiên vì thấy nữ chính có đôi mắt giống với “người cũ” liền dõi theo cô ấy, sau đó rung động thật sự.
Người thứ hai xem nữ chính là thế thân, nhưng càng tiếp xúc càng động lòng.
Người thứ ba tỉnh dậy từ giường bệnh, bị nữ chính đeo bám theo đuổi đến mức buông bỏ ký ức quá khứ, chọn lấy tương lai mới.
Còn Nguyễn Tích Linh?
Theo cốt truyện, cô sau khi biết mình chỉ là “ánh trăng sáng” trong lòng ba người kia, liền quay sang làm khó nữ chính, đòi người ta phải chịu trách nhiệm với mình, rồi bị từng người từng người chán ghét bỏ rơi, kết cục bi thảm.
Nguyễn Tích Linh: “Gì cơ? Từ nữ thần trong lòng biến thành nhân vật phản diện đáng thương? Tôi không làm đâu.”
Cô dứt khoát vứt kịch bản, không thèm chen vào tuyến tình cảm nữa. Ai yêu ai thì mặc, cô sống đời mình, không làm nền cho ai hết.
Không bám lấy ai, không cần ai thương hại, càng không để ai quyết định số phận của mình.
Kết quả? Nguyễn Tích Linh càng sống thoải mái, lại càng được chú ý.
Không ai bảo ai, ba nam chính năm xưa... từng người, từng người một, lại quay đầu tìm đến cô.
Một câu tóm tắt: Nữ phụ từng là bạch nguyệt quang, nay tự tỏa sáng không cần ánh đèn sân khấu.
Chủ đề: Sống độc lập, yêu bản thân, không chờ ai viết hộ cuộc đời mình.
Hóng ạ