Chương 8: Thảo luận chân thực về thế giới, Chân Tri Hội

Gấu nhỏ không hề để ý đến ông ta. Dường như chỉ khi đối mặt với những chuyện liên quan đến Alice, nó mới bộc lộ khía cạnh hung dữ và bạo liệt của mình. Còn lúc bình thường, dù có quái dị đến đâu, nó cũng chỉ im lặng ngoan ngoãn ở một chỗ.

Hay nói cách khác, bản tính của nó vốn có sự khát máu và tàn nhẫn, nhưng nó tình nguyện trói buộc bản thân lại chỉ để được ở bên cạnh Alice. Đây chính là người bạn và tạo vật đầu tiên mà Alice có được sau khi đến thế giới này, và cũng sẽ là thứ luôn đồng hành bên cạnh em về sau.

Người dưới đất tuy không biết năng lực của nó, nhưng ông ta vẫn nhìn ra được điểm này. Thấy nó không có động tĩnh gì liền nhìn sang Alice đang từng chút một xúc đất cho mình, không khỏi cảm thán: “Vật dị hóa không có tác dụng phụ thực sự là hiếm có khó tìm, cứ như sao buổi sớm trên trời vậy, con bé này đúng là may mắn thật.”

Xong, mắt ông ta đảo liên tục, loại vật có ý chí tự chủ như thế này rất khó để tách rời khỏi vật chủ, như vậy thì mấy thủ đoạn cướp đoạt không dùng được rồi... Ông ta đành tiếc nuối xóa tan những ý đồ xấu xa trong đầu.

Hiện tượng dị hóa trong ngôi nhà không đuổi theo ra ngoài, Alice cũng không tốn quá nhiều thời gian để đào lên một đống đất nhỏ. Có lối thoát, người dưới đất giống như một mầm cây đang lớn, tự “nhổ” mình lên khỏi mặt đất.

Đó là một người đàn ông cao lớn, tóc nâu, mắt nhạt màu. Ông ta có sống mũi cao, hốc mắt sâu, mặc dù chiếc áo khoác gió màu đen dính đầy bụi bẩn nhưng vẫn không che giấu được vẻ trưởng thành, phong trần. Việc đầu tiên ông ta làm khi thoát ra không phải là phủi bùn đất, mà là thọc tay vào túi áo, giây tiếp theo liền thốt ra lời chửi thề: “Mẹ kiếp! Đám khốn nạn đó ngay cả một điếu thuốc cũng không để lại cho mình!”

Alice nhìn ông ta với ánh mắt kỳ quặc.

“Sao thế? Cô bé, ta có chỗ nào không ổn à?” Ông ta thản nhiên hỏi.

“Ta cứ ngỡ Ngài Bàn Tay phải trông kỳ quái hơn chút mới đúng...” Alice tò mò nói.

“À,” Người đàn ông từ bỏ việc tìm kiếm đồ đạc trên người, ngoại trừ quần áo che thân, đám kẻ thù cũ không để lại cho ông ta bất cứ thứ gì. Ông ta lười nhác đáp: “Trông giống người thật là xin lỗi cháu quá nhé... Nhưng mà cô bé à, đừng thấy chút hiện tượng dị hóa mà tưởng thế giới này toàn là thứ đó. Cỡ như cháu ấy, tốt nhất là nên ngoan ngoãn ở nhà, sống cho tốt những ngày tháng của mình đi.”

“Ngoài ra, tên ta là Japheth, Japheth Theo, không phải ‘Ngài Bàn Tay’ gì đó đâu.” Ông ta vừa nói vừa đưa tay ra định xoa đầu Alice.

Alice trốn đi, Japheth thấy được sự ghét bỏ trong ánh mắt em nên làm ra vẻ không có chuyện gì buông bàn tay dính đầy bùn đất của mình xuống: “Vậy thì cô bé, ta nên gọi cháu là gì đây?”

“Alice.” Alice trả lời: “Ngài Japheth có thể gọi ta là Alice.”

“Được rồi, Alice.” Người đàn ông vừa được giải thoát khỏi mặt đất lập tức tràn đầy tự tin nói: “Cứ chờ xem, nếu cháu đi cùng ta thì chúng ta hoàn toàn có thể chạy thoát khỏi chỗ quái quỷ này!”

Mười lăm phút sau, Japheth lén lút dẫn theo Alice nhìn trộm vào trong góc phòng, Alice đi theo sau ông ta, gấu nhỏ được ôm trên tay. Ánh mắt Alice ban đầu còn tràn đầy mong đợi, rồi dần biến thành thất vọng tràn trề, em không nhịn được mà nói: “Ngài đang làm cái gì vậy ngài Japheth?”

“Đừng vội chứ, cháu không thấy ta đang quan sát tình hình địch sao?” Japheth vô cùng tự nhiên nói: “Chúng ta không có đồ dị hoá trên người thì có khác gì tay không đánh giặc? Ta phải tìm xem quanh đây có đồ nào hữu dụng không đã.”

“Ta còn cho rằng...” Alice nói.

“Cháu cho là ta chỉ cần vẫy vẫy tay liền có thể đánh sập căn nhà này, xong chỉ cần phẩy tay cái là thứ dị hoá trong nhà này tan biến luôn à?” Japheth thấm thía nói: “Trẻ con vẫn là nên han chế xem TV cùng mấy cái tiểu thuyết gì đó thì hơn. Cái thứ đó ngoài việc giúp các người ảo tưởng hơn thì chẳng giúp ích được gì đâu.”

Alice trợn mắt há mồm nhìn ông ta, mọt lúc sau em mới chậm chạp nói: “Ta biết rồi, ngài Japheth... Ngài chính là kiểu ‘người lớn tồi tệ’ mà người ta hay nói đúng không?

Japheth quay đầu lại: “Ai nhồi nhét vào đầu cháu cái cách nói đó thế... Đừng thấy bây giờ ta chưa làm gì nhưng thực ra trong lòng ta đã có hình dung khái quát về sự việc ở đây rồi...”

Trong lòng Alice vừa nhen nhóm một tia hy vọng, thì câu tiếp theo của người này đã dập tắt nó hoàn toàn. Chỉ thấy vị boss xuất hiện cực kỳ “có thần thái” này bỗng cúi đầu, thì thầm hỏi em: “Khụ, mà này, cháu biết bao nhiêu về căn nhà này?”

...

Chiếc xe Jeep chạy qua bên cạnh vườn cỏ. Cô Nancy trong bộ váy dài màu đen bỗng ngẩng đầu lên, ánh mắt lạnh lùng nhìn vị khách không mời vừa đột ngột xông vào. Lúc nãy cô còn đang giảng cho lũ trẻ đi dã ngoại câu chuyện về “Chó sói và Cừu non”, nhưng khi có khách lạ đến, cô đã nhận ra ngay lập tức.

Một người như cô mà nói không phát hiện ra việc có vài đứa trẻ mất tích thì thật khó khiến người ta tin nổi.

Nhưng cô không nhận được tin tức gì từ cấp trên truyền xuống. Cô nhìn sang Jimmy – một hộ công khác của viện phúc lợi, thấy anh ta lắc đầu với mình, cô mới cúi đầu xuống. Cô vỗ tay để thu hút sự chú ý của lũ trẻ, rồi lại tươi cười rạng rỡ bắt đầu kể một câu chuyện khác.

...

“Ý cháu là,” Japheth trầm tư nói: “Chủ nhân nơi này nói ông ta từng thấy người ngoài hành tinh sao?”

“Vâng ạ,” Alice gật đầu: “Nhưng không ai tin ông ấy, mọi người đều nghĩ ông ấy bị điên.”

Japheth lầm bầm chửi rủa: “Khốn kiếp, sao cái loại yêu ma quỷ quái gì cũng xuất hiện thế này, thế giới này sớm muộn gì cũng bị bọn chúng chơi hỏng mất!”

Ông ta lại nhìn Alice, thấy đôi mắt trong veo của em đang chăm chú nhìn mình liền không khỏi bật cười ha hả, trấn an: “Thôi đừng lo, riêng chuyện ở đây thì thực ra không phải là vấn đề quá khó giải quyết.”

Alice đã không còn tin tưởng ông ta như lúc đầu nữa, em ôm chặt chú gấu, cả hai cùng nhìn ông ta trân trân: “Ngài Japheth đã biết được gì rồi sao?”

Người đàn ông mặc áo khoác gió trở nên nghiêm túc: “Hiện tượng dị hóa ở đây ta không rõ, nhưng ta biết nơi này đang bị ai kiểm soát.”

“Kẻ đứng sau thao túng tất cả chuyện này là một tổ chức khủng bố tên là Chân Tri Hội.” Japheth chậm rãi kể: “Đó là một nhóm tín ngưỡng cá nhân cực kỳ đáng sợ và đầy tính mị dân. Kẻ đứng đầu là một tên cuồng tín tự biến mình thành gã điên, còn bên dưới là một lũ điên nhỏ đi theo một gã điên lớn. Vì cái gọi là Sự thật trong miệng bọn chúng, những người này chuyện gì cũng có thể làm ra được.”

“Và những gì mấy đứa đang trải qua, thực chất là một bài thi.” Japheth nói.

“Bài thi?” Alice lặp lại.

“Bài thi đầu vào.” Japheth giải thích: “Chỉ những kẻ sống sót sau sự kiện này, hoặc nắm giữ được vật phẩm dị hóa trong sự kiện mới có cơ hội gia nhập bọn chúng. Thành viên chính thức của Chân Tri Hội đều phải trải qua chuyện này, đó là điều ai cũng biết, nhưng ta không ngờ là chúng lại dùng chiêu này với cả trẻ con.”

Không biết những chuyện như vậy đã diễn ra bao lâu, việc tẩy não trẻ em là một điều rất đáng sợ, có thể gây ra hậu quả nghiêm trọng... Nhưng Japheth chỉ lo lắng đúng một giây rồi quẳng luôn vấn đề đó ra sau đầu. Đó là việc mà người của tổ chức chính phủ - “Cục Hành Động” nên cân nhắc, chẳng liên quan gì đến một thợ săn tiền thưởng như ông ta cả.

“Thủ lĩnh của bọn chúng tin rằng thế giới có nhiều tầng vì vậy huy hiệu của chúng có cấu trúc ba tầng.” Japheth chỉ vào một vị trí trong căn nhà, đó là một góc khuất bên cạnh cửa sổ, ở đó có một hình vẽ kỳ lạ được khắc lên —— tầng dưới cùng là một hình tròn nổi, bên trong là các phù văn hình tròn và hình tam giác chồng lên nhau, chúng cùng tạo thành một thứ giống như “con ngươi tròn”, trông cực kỳ huyền bí.

“Mặc dù ta cho rằng bọn chúng là một lũ điên.” Japheth như nhớ lại điều gì đó, khẳng định chắc nịch: “Nhưng ta không nghĩ bọn chúng sẽ làm những việc vô nghĩa.”

“Cho nên.” Ông ta nhìn Alice: “Bài thi này là có khả năng vượt qua được.”