Chương 7: Kẻ đứng sau luôn hành động

Ngay lúc em đang chạy, một vật lạnh lẽo cũng rơi vào lòng bàn tay em. Alice liếc nhìn xuống, thấy đó dường như là một ngón tay bị đứt lìa.

Alice hít một hơi thật sâu, không khí tràn vào phổi mang theo cái lạnh ẩm không tan. Gió xuyên qua mái tóc vàng tung bay của em, cảnh vật xa gần đều mang một màu xám xịt, bầu trời âm u như một chiếc bát úp ngược. Ngôi nhà phía sau đứng sừng sững ở đó, như thể là công trình duy nhất trong thế giới hôn ám này.

Em nhảy qua những cành cây khô sau nhà, giẫm lên những bụi cỏ mọc dại, và ngay khi em sắp tiến gần đến hàng rào đổ nát, từ dưới đất đột nhiên vươn ra một bàn tay, nó nắm chặt lấy cổ chân Alice khiến thân hình em khựng lại, gần như ngã nhào về phía trước. Trên mặt Alice hiện rõ vẻ sửng sốt và luống cuống.

...

Việc Alice vào viện phúc lợi là một chuyện bí mật. Phải nói rằng Liên bang có một hệ thống bảo vệ trẻ em hoàn chỉnh, bất kể việc thực hiện lên mỗi cá nhân ra sao, nhiều đứa trẻ suy cho cùng vẫn nhờ hệ thống này mới có được sự bảo đảm cơ bản nhất.

Nhưng đôi khi, hệ thống cũng cần con người vận hành. Nếu không tìm thấy kẽ hở trong hồ sơ và thông tin thì lựa chọn bắt đầu từ con người là một con đường đơn giản và trực tiếp nhất.

Giống như lúc này, dưới sự phục kích đã tính toán từ lâu, ngay cả một viên cảnh sát già có vài năm kinh nghiệm phá án cũng không tránh khỏi việc bị quật ngã bởi cú đòn hiểm hóc từ trong bóng tối. Súng rơi vào tay kẻ thù, tứ chi và thân thể bị dây nilon trói chặt, miệng bị dán băng dính, ông trợn mắt kinh hoàng, chỉ có thể phát ra tiếng “ư ư ư”.

Kẻ mới đến đi tới đi lui trước chiếc ghế đang trói ông, so với súng, hắn dường như thích con dao găm trong tay hơn. Lưỡi dao sắc bén rạch một đường máu trên mặt viên cảnh sát già. Ông thấy tên hung thủ xông vào đang tiến lại gần, cúi người, thì thầm vào tai ông: “Nói cho tao biết, mày đã đưa con bé đi đâu rồi?”

Miếng băng dính bị xé ra mang lại cảm giác đau rát. Viên cảnh sát vừa mới do dự, bụng đã hứng chịu một cú đấm không nương tình. Sự ngược đãi như vũ bão khiến tinh thần ông có chút hoảng loạn, cuối cùng, ông vẫn không nhịn được mà hé môi.

“Tốt lắm.” Đó là câu cuối cùng ông nghe được. Tên hung thủ đi vòng ra sau lưng ông, một tay bịt miệng, tay kia rạch nhanh một đường qua cổ họng ông.

Tên hung thủ lái xe rời khỏi đây. Hắn cần phải hoàn thành việc mình muốn làm trước khi sự việc vỡ lở, trước khi đám cảnh sát giống như lũ chó điên kia kịp phản ứng. Hắn không tin rằng người đó lại chết như vậy... dù có chết, thì chắc chắn đó cũng là một kẻ thế thân giả! Chỉ cần hắn có thể tìm thấy con bé...

Hắn xoay vô lăng, đưa chiếc ô tô lên một con đường cao tốc dài và thẳng tắp màu xám. Sau vài giờ lái xe, cuối cùng hắn cũng nhìn thấy một mũi tên nhỏ được đánh dấu trên biển chỉ đường bằng gỗ bên đường.

“Phía trước 800 mét, ngôi nhà của thiên sứ.”

Một vỏ lon bia rỗng bị ném ra khỏi cửa sổ xe, lăn mấy vòng trên thảm cỏ nâu thưa thớt rồi nằm im. Chiếc xe lại khởi động, để lại một làn khói xả từ từ tan biến trong không khí.

...

Cùng lúc đó, trong bóng tối mà hắn không hay biết, có một giọng nói cung kính báo cáo lên trên: “Thưa ngài, có chuột lẻn vào rồi.”

“Có phải người của chính phủ không?” Người hỏi có giọng trầm thấp và đầy từ tính.

“Không,” Giọng nói lúc trước trả lời: “Dường như chỉ là người bình thường, trên người không có dao động dị hóa.”

“Vậy thì không cần quản hắn,” kẻ bí ẩn nói với vẻ đầy hứng thú: “Một tai nạn bất ngờ có lẽ sẽ mang lại những thay đổi mới... vả lại, nếu thực sự xảy ra bất trắc, đừng nói với ta rằng các ngươi đến cả chuyện nhỏ này cũng không xử lý được?”

Rõ ràng là một giọng điệu vui vẻ, nhưng không hiểu sao lại khiến người ta có cảm giác đặc biệt nguy hiểm.

Người cấp dưới lập tức trở nên căng thẳng, run rẩy nói: “Tất nhiên là không! Thưa ngài, tuyệt đối sẽ không để hắn làm phiền đến đại sự của ngài!”

Bóng tối lại rơi vào tĩnh lặng. Chiếc xe của tên hung thủ lao về phía nơi con đường nối liền với bầu trời, phía trước trống rỗng, như thể báo hiệu cái đích cuối cùng trong chuyến đi này của hắn.

...

Alice ôm chú gấu nhỏ ngồi trên bãi cỏ, em nói chuyện với bàn tay đáng sợ đột ngột ngăn cản minh: “Tại sao ngài lại nói ta không thể ra ngoài?”

Chủ nhân của giọng nói dường như đến từ lòng đất, em nghe thấy người đó đang dùng lời lẽ dẫn dắt: “Đây không phải là một nơi tầm thường đâu, cháu tưởng mấy đứa có quyền quyết định đến đây sao?”

“... Chẳng lẽ không phải ạ?” Alice nhớ lại lời của cậu bé tên Risk cầm đầu, có chút do dự đáp.

“Dĩ nhiên là không rồi!” Giọng nói dưới đất cười lên: “Thế giới này có quá nhiều thứ có thể ảnh hưởng đến cháu. Có lẽ họ không thể cưỡng ép thay đổi tư duy của cháu, nhưng lại có thể lợi dụng môi trường, lợi dụng mọi thứ xung quanh để khiến cháu rẽ theo hướng mà họ đã định sẵn. Cháu cứ ngỡ đó là quyết định của chính mình, nhưng đâu biết rằng thực ra đó là kết quả sắp đặt của họ.”

Alice nghĩ đến những người và việc mình gặp ở viện phúc lợi: gã đầu bếp béo mà Risk nhắc tới, cô Nancy đưa họ đi dã ngoại, nhóm trẻ mồ côi bỗng dưng muốn kết nạp người mới... Em suy nghĩ một lát rồi bỗng nhiên nói: “Nhưng chẳng phải không ai có thể đưa ra quyết định mà tách rời khỏi môi trường xung quanh sao?”

Người dưới đất khựng lại một nhịp, thầm cảm thán trong lòng: “Con nhóc thông minh đấy”, nhưng bề ngoài vẫn tỏ ra ôn hòa: “Cái đó phải dựa vào sự sàng lọc và phán đoán của chính cháu. Ta nói ‘không tầm thường’ không phải chỉ hiện tượng dị hóa trong căn nhà kia. Cháu có tin không, chỉ cần cháu bước ra khỏi cái sân này thì sẽ có người tìm đến cháu ngay lập tức... Cái phong cách quen thuộc này, trong giới thần bí có thể nói là ai ai cũng biết.”

Ban đầu ông ta còn định nói kiểu khác, nhưng đối phó với cô bé này, kẹo ngọt và dụ dỗ e là không có tác dụng. Vì vậy ông ta chỉ có thể cố gắng nói ra sự thật.

Alice như chợt hiểu ra: “Vậy giờ đã đến lúc ta phải tự mình quyết định rồi đúng không?”

“Được rồi,” Em ôm gấu nhỏ bẩn thỉu xám xịt của mình: “Ngài muốn ta làm gì đây, thưa Ngài Bàn Tay?”

Cái danh xưng kỳ quặc gì thế này? Người dưới đất lại lầm bầm, rồi vui vẻ nói: “Việc cần cháu làm cũng không nhiều, chỉ cần đào ta lên là được.”

Alice nghiêng đầu, không hiểu hỏi: “Chẳng phải ngài sắp tự ra được rồi sao?”

Một bàn tay lòi ra thì cũng là ra mà. Alice từng xem TV, bên trong... mấy cái xác chết khi bò lên từ dưới đất đều là một bàn tay vươn ra trước, sau đó mới đến các phần cơ thể khác, đợi đến khi rũ sạch bùn đất trên người thì lại là một cái xác tươi mới rồi!

Người dưới đất có chút ngượng ngùng, ấp úng: “Cháu có thể hiểu là trong cơ thể ta giấu một thứ, một thứ rất đáng sợ và kinh khủng, nó giữ cho ta không chết nhưng lại chẳng giúp gì thêm cho ta cả. Hiện tại vươn ra được một bàn tay đã là cực hạn của ta trong mấy ngày qua rồi. Nếu là người bình thường, không chừng đã chết đi sống lại không biết bao nhiêu lần.”

“Kẻ chôn ta ở đây tâm địa quá hiểm độc,” Ông ta bắt đầu phàn nàn: “Ta có thể không chết, nhưng nếu bị đám người kia phát hiện ra ta còn ở đây, coi như là trực tiếp đắc tội với bọn họ. Kết oán với một lũ điên thì cuộc sống sau này của ta sẽ khổ sở lắm...”

“Nghĩa là Ngài Bàn Tay chỉ thiếu bước cuối cùng thôi đúng không?” Alice hỏi.

“Đúng thế,” Bàn tay rất chân thành đáp: “Cháu đào ta lên chính là cứu ta, ta cũng sẽ giúp cháu rời khỏi vòng vây của tổ chức kia, ta sẽ không lừa gạt một đứa trẻ như ngươi đâu!”

“Được rồi,” Alice quyết định tin ông ta: “Hy vọng Ngài Bàn Tay nói lời giữ lời.”

Em bắt đầu tìm kiếm công cụ có thể dùng được ở xung quanh, chú gấu nhỏ được em đặt sang một bên trên mặt đất. Bị đôi mắt cúc áo đen nhánh kia nhìn chằm chằm, người dưới đất cảm thấy lạnh toát cả người, nhưng rất nhanh sau đó, ông ta cũng không chịu thua.

Ông ta gập bốn ngón tay lại, chỉ chừa lại ngón giữa dựng đứng lên, khıêυ khí©h: “Nhìn cái gì mà nhìn! Có giỏi thì nhào vô đánh ta này!”