“Alice!” Đằng trước có tiếng trẻ con gọi tên , Alice dừng lại trước căn nhà nhỏ này, hơi do dự nhìn dáng vẻ lung lay như sắp sập của nó.
“Mày đang làm gì đó? Mau vào đây nhanh!” Một đứa trẻ có mái tóc xoăn tít, thân hình cao lớn nhất trong đám, vẻ ngoài cũng coi như là đẹp lớn tiếng quát. Trên tay cậu ta là một cành cây tùy tiện nhặt trên nặt đất, cậu ta phủi bụi bẩn đi, quăng vung vẩy. Thấy Alice vẫn đứng ngoài, cậu ta lại quát lớn.
Tên con trai hơi lùn, lại gầy hơn cậu ta cười nói: “Hay nó vẫn đang sợ?”
Đám nhỏ xung quanh cũng nở nụ cười, bọn nó có tổng bống người. Ngoài tên nhóc đã đáp lại kia thì còn một đứa khác da ngăm đen, môi nó mím chặt trông có vẻ trầm lặng, bên cạnh là đứa có chiếc cổ hơi nghiêng, tầm mắt luôn đảo quanh... Đây là đám trẻ nghịch ngợm nhất ở cái viện phúc lợi mà Alice phải sống.
Tên nhóc cầm đầu có mái tóc xoăn dài kia giơ cành cây trồng tay lên làm vẻ muốn gõ vào đầu đứa bên cạnh, tên nhóc đó cũng nhanh nhẹn trốn đi. Tên cầm đầu cũng không tỏ vẻ tức giận, cậu ta lại lớn tiếng quát: “Cô Nancy chị cho chúng ta tự do hoạt động hai tiếng thôi đấy, nếu đi lâu hơn sẽ bị cô ấy phát hiện, chẳng nghe mày lại muốn bọn tao cũng bị phạt cùng mày sao?”
Alice do dự một chút, cuối cùng vẫn đi theo vào gian phòng rách nát kia. Bên ngoài gian nhà này mọc đầy cỏ dại, thậm chí màu sắc trên nóc nhà cùng các mặt tường cũng chẳng còn như xưa. Bên trong càng hỗn loạn, bận thỉu. Một số đồ còn sót lại cũng mục nát, hỏng hóc, bụi bặm bám dính một lớp đay. Mỗi lần hít thở cũng đều cảm nhận được mùi của bụi đất ẩm ướt cùng thứ sợi tơ giăng xung quanh.
“Kẽo kẹt...” Tiếng giày giẫm vào sàn nhà vang lên, như kiểu ngay sau đó chiếc sàn này sẽ không chịu nổi áp lực mà vỡ ra. Bên trong căn phòng u ám, Alice thấy bọn nhỏ lại chẳng hề để ý mà vào trong, chúng còn vừa đi vừa nói chuyện.
“Risk.” Đứa nhỏ gầy gò kéo người bạn đi trước: “Sao mày tìm ra phòng này vậy?”
“Thằng mập chết tiệt trong phòng bếp đã nói đấy.” Risk cười nhạo nói: “Tùy tiện nịnh hót vài câu là hắn liền nói hết mọi thứ ra luôn. Ông ta nói lúc trước ở đây có một người đàn ông từng sống, nhưng ai cũng kêu tên đó điên rồi. Bởi vì kẻ đó nói mình đã gặp được người ngoài hành tinh. Người nhà tên đó muốn đưa hắn đi chữa bệnh, nhưng lần nào tên đó cũng đều chạy thoát khỏi bệnh viện để về đây. Lâu dần chẳng ai còn muốn quan tâm đến hắn nữa. Nghe nói, lần cuối cùng hắn được ghé thăm thì thi thể đã bốc mùi rồi.”
Nhớ lại dáng vẻ như đang chia sẻ thứ bí mật không thể nói của tên mập kia, trên mặt Risk không khỏi lộ ra vẻ khinh miệt.
“Vậy chúng ta tới đây...” Nhóc con gầy gò do dự lên tiếng.
“Đương nhiên là tìm kho báu rồi.” Risk dụ hoặc nói: “Ai cũng nói nơi này sẽ toả ra ánh sáng màu xanh lập loè mỗi tối... Nếu chúng ta tìm được kho báu rồi giấu đi, thì sau này khổ sở gì còn có thể đổi ra tiền mua đồ chứ.”
Cậu ta nói một cách đầy “kinh nghiệm” khiến đám bạn xung quanh tin tưởng. Được tin tưởng như vậy nên Risk càng ngẩng cao đầu: “Chúng ta không giống bọn nhóc con kia. Chắc chắn chúng ta sẽ là những người được nhận nuôi đầu tiên trong viện phúc lợi này!”
Dù vẫn là trẻ con, nhưng bọn nó hiểu chuyện hơn người lớn nghĩ rất nhiều.
“Alice!” đột nhiên cậu ta gọi lớn, trong giọng nói còn mang theo vẻ khoe mẽ: “Mày là đứa mới nhập bọn, Nếu lát nữa muốn gì thì cứ lấy, phúc lợi cho người mới tới đấy!”
Alice đi cuối hàng, em đã ngây người sống trong viện phúc lợi này hơn hai tháng. Mặc dù mất đi chút tự do, nhưng căn bản những thứ khác vẫn được chăm sóc tốt. Quần áo và đồ ăn không thiếu, ít người làm nhưng may mắn không có hiện tượng bắt nạt hay trốn tránh trách nhiệm. Ít nhất là từ lúc em tới vẫn chưa thấy có biểu hiện đó.
Nhưng hoàn cảnh bên trong vẫn mang lại một cảm giác cô quạnh âm trầm. Alice chỉ mới gặp qua Viện trưởng một lần, bà ta là một người phụ nữ già nua, làn da chồng chất tầng tầng nếp nhăn, ánh mắt vẩn đυ.c không rõ, phảng phất như một cây cổ thụ hấp hối.
Cô Nancy chăm sóc chúng từng nói, khoảng nửa năm nữa người phụ nữ này sẽ từ chức Viện trưởng, người kế nhiệm sẽ là đứa cháu gái họ xa của bà ta.
“Cũng không biết tính tình con bé đó như nào?” Nancy có chút lo lắng.
Alice muốn ra khỏi căn phòng này ngay, bởi mới vừa nãy gấu nhỏ trong lòng cô đã có ý định muốn cử động. Mà lúc ấy, em cũng có cảm giác không đúng ở đâu đó, không khí xung quanh ngày càng trở nên lạnh lẽo. Em đi tới bên cạnh Rish, vừa định nói gì đó thì một tiếng hét chói tai đánh vỡ sự yên lặng này.
“Felix!” Risk vốn còn đang cười nghe thấy tiếng hét liền tức giận: “Mày hét cái gì vậy!?”
Felix là đứa trẻ có chiếc cổ nghiêng xấu xí kia, vẻ mặt cậu ta hoảng sợ nói: “Ban, ban nãy có người sờ mó tao...”
“Ở đây làm gì có ai.” Đứa trẻ gầy trêu cho nói: “Mày dễ giật mình quá đấy, chắc đυ.ng phải thứ gì lại tưởng có người chạm vào chứ gì?”
Ai nấy đều nở nụ cười. Chỉ riêng Alice là không. Ánh mắt em ngưng lại hướng góc tường, nơi đó là một mảnh tối tăm, u ám. Bước chân em lặng lẽ lùi về sau, gấu nhỏ trong lòng cũng thoáng cử động, đôi mắt cúc áo đen nhin thẳng về phía kia như thể thấy một thứ mà đám trẻ không thấy được.
“Không mà! Tao không nói dối đâu!” Felix nghẹn ngạo giải thích, cậu ta ra sức miêu tả lại cảm giác của bản thân: “Thực sự có người vừa chạm vào tay tao đấy, nó rất cứng, lại lạnh lẽo, hệt như một cành cây bị ngâm trong nước vậy...”
Cậu ta vừa nói xong, lũ trẻ ban nãy còn cười nhạo cậu ta liền chậm rãi mở to mắt, vẻ mặt dần biến thành sợ hãi. Felix cũng nhận ra có gì đó không đúng, cậu ta cố gắng quay chiếc cổ vẹo cua mình lại. Trong Tầm mắt kinh sợ của cậu ta, một cánh tay từ từ duỗi ra trong bóng đêm.
Những ngón tay kia thon dài như que diêm, màu xám xấu xí, khớp xương cong lên như một cái nhọn sưng tấy. Bàn tay đó chậm rãi duỗi ra, cánh tay theo sau cũng gầy gò như chỉ còn bộ xương cốt.
Cảm giác như một thứ quái dị từ chiều không gian khác ập tới, sự khó chịu không thể diễn tả khiến cậu ta muốn nôn mửa. Đầu óc Felix đoàng một tiếng, cậu ta cảm giác mình bị thứ vô hình sóng gợi xuyên thấu bản thân, thứ âm thanh liên tục rung động vang lên.
“Vù... Vù...” Giống như một thứ tín hiệu không tốt, ánh mắt Alice dao động. Em xoay người nỏ chạy cùng bọn trẻ, một tiếng thét sợ hãi vang lên, khiến khung cảnh u ám rùng rợn càng thêm phần lạnh lẽo.
Bọn chúng chỉ có thể tiếp tục chạy lên phía trước bởi cánh tay quái dị kia đã chặn đường trở về. Alice cảm thấy hơi mất phương hướng như thể có thứ gì đó đã tràn vào nhà, và em cảm thấy một sức nặng hữu hình.
Gấu nhỏ nhảy ra khỏi lòng em, nó rút từ hình vẽ trái tim trên bụng mình ra một con dao bạc sáng loáng, đâm thẳng vào cửa sổ ngôi nhà một cách nhanh nhẹn và tàn độc. Như thể đâm vào một lớp “vỏ bọc” nào đó, Alice nghe thấy tiếng “răng rắc” vỡ vụn truyền lại, khung cửa sổ vốn đang đóng chặt và nát bấy bỗng dưng mở toang, gió lạnh thổi vào vù vù.
Em đột nhiên tỉnh táo lại ngay lập tức.
Em tiến về phía trước một bước. Chú gấu bên cửa sổ bỗng quay lại nhìn, dáng người nhỏ bé của nó toát ra vẻ u ám cực độ, nụ cười nơi khóe miệng dữ tợn đáng sợ, con dao trong tay lạnh lẽo thấu xương. Đôi mắt bằng cúc áo màu đen của nó như được thổi vào thần hồn, nhìn về phía này đầy sát khí.
“Cút ra!” Phía sau truyền đến tiếng thở dốc sợ hãi, có người mạnh bạo đẩy Alice một cái. Sau khi đẩy em ra, kẻ đó thậm chí chẳng buồn nhìn lại, định nhảy thẳng qua cửa sổ đã mở.
Cậu ta không chú ý đến sự bất thường của gấu nhỏ, nỗi kinh hoàng tột độ sắp đè bẹp lý trí của cậu ta. Nhưng ngay khi cậu ta nhảy xuống, một luồng máu tươi bắn tung tóe vào không trung, cậu ta thét lên đau đớn thảm thiết, tiếng động làm kinh sợ mấy con quạ đang đậu trên cành cây khô.
Gấu nhỏ nhẹ nhàng nhảy vọt lên không trung, con dao dính máu trong tay bị phi đi như một chiếc phi tiêu. Nó bám sát theo sau, mượn lực từ vai Alice để nhảy qua, lực đạo từ chân đẩy Alice ra ngoài, còn bản thân nó thì đối đầu trực diện với thứ đang ẩn tàng trong bóng tối.
Alice ngẩn người một lát, nhưng rất nhanh sau đó, em nghiến răng, nhắm mắt lại, không chút do dự nhảy xuống từ khung cửa sổ sắp sụp đổ.
Em kêu nhẹ một tiếng, cảm thấy dưới thân có thứ gì đó đệm cho mình nên em không bị thương nặng. Em không kịp nhìn kỹ, vì ngay giây sau gấu nhỏ cũng từ trên cao nhảy xuống, dường như bị đánh văng ra, nó tiếp đất trong tư thế lưng chạm đất, cũng chính vì thế mà toàn thân nó trở nên bẩn thỉu lem luốc.
Alice chộp lấy nó, nhanh chóng chạy vọt ra ngoài.