Chương 5: [Ngôi nhà của thiên sứ]

Lucy quay người chạy tới, tốc độ cô cực nhanh, ánh mắt sắc bén như gió lốc, vạt áo nhẹ lay động, tay dừng lại trên súng đặt bên hông.

Hai người cảnh sát ban đầu còn giả thành người nhà bệnh nhân mặc thường phục cũng nhanh chóng vây lại. Họ cùng lúc đối mặt kẻ thần bí kia, tốc độ của đối phương cũng cực nhanh, ngay lúc cảnh sát nổ súng kẻ đó đã lẻn vào góc ngoặt. Hắn cũng mạnh tay, thô bạo đẩy những người ngáng đường ra, vì để tránh làm người vô tội nên hai người cảnh sát kia nhất thời không dám cướp cò.

Lucy chân dài, không chịu bỏ cuộc mà đuổi theo. Khi chạy qua hai người cảnh sát kia, cô nói vội: “Xem người bị hại đi! Với lại liên lạc với người trong cục luôn!”

Lời còn chưa dứt cô đã biến mất ở góc ngoặt, chỉ để lại hai người cảnh sát nhìn nhau. Một người chọn ở lại xử lý hiện trường hỗn loạn, một người chạy vào phòng bệnh xem tình trạng của bé gái kia.

Gấu nhỏ màu nâu trở lại trạng thái binh tĩnh. Mấy phút trước, nó vẫn luôn giữ dáng quay đầu nhìn chằm chằm vào cửa phòng không nhúc nhích. Alice còn sợ nó sẽ lấy con dao giấu trong người ra nữa, nhưng cuối cùng vẫn là không có gì hết. Bên ngoài có người muốn vào phòng bệnh của Alice, nhưng người đó đã bị viên cảnh sát kia ngăn lại. Viên cảnh sát không bị lừa bởi thẻ công tác của bác sĩ lạ kia, kiên quyết bắt hắn cởi bỏ khẩu trang xuống.

Alice cũng chậm rãi thả lỏng cơ thể, lúc cảnh sát đẩy cửa vào quan sát liền thấy nụ cười cảm ơn của em.

Lucy đấm mạnh vào tường cục cảnh sát, đồng nghiệp đi ngang qua bị cô doạ sợ, thiếu chút nữa làm đổ ly cafe tre tay. Nữ cảnh sát da đen nói chuyện cũng cô khẽ lắc đầu: “Lucy, đừng cố ép mình nữa, tội phạm thì còn có thể tiếp tục tra đuổi, nhưng tự làm mình bị thương thì không tốt đâu.”

“Tôi biết, Joan,” Lucy nghiến răng nghiến lợi: “Nhưng tôi không cam tâm!”

Cô đã đuổi theo kẻ đó tới tận bãi đỗ xe ngầm, khi còn cho rằng nếu không có ai cản trở xung quanh thì cô có thể ti gan hơn ra tay bắn cản phạm nhân, nhưng ai mà ngờ, hắn ta lại trực tiếp lên xe tông thẳng về phía cô.

Lốp xe ô tô co xát với mặt đất phát ra tiếng kít chói tai. Dưới sức gió mạnh, Lucy cố gắng bình tĩnh lại, cô bắn bốn phát súng xong cũng không rảnh quan sát lại xem có trúng không. Dưới tình huống ngang cân treo sợi tóc cô lăn người né tránh đầu xe xông tới. Cô sống sót, nhưng đùi phải bị thương nặng nên không thể tiếp tục đuổi theo phạm nhân.

Cục trưởng Bob vừa mới họp hội nghị xong, ông vừa định nói gì đó với Lucy thì nữ cảnh sát anh dũng ấy đã gào lên: “Tại sao tin tên Sát Thủ Bụi Gai tự sát lại bị truyền thông biết được vậy!?”

Cục trưởng biết cô đang giận gì, chỉ có thể thở dài nói: “Tin tức này cũng không phải bắt buộc phải phong toả... Cũng không phong toả được. Đài truyền hình lại theo đuổi kiểu tin tức như vậy, họ giống lũ linh cẩu ngửi thấy mùi chạy tới, cố gắng đè xuống cũng chỉ tạo hiểu quả ngược.”

Lucy trầm mặc, cô hiểu đạo lý này. Nhưng cô cũng biết, lúc này đám đó nóng vội ra tay thì rất khó để nói nó không liên quan tới việc Sát Thủ Bụi Gai tự sát. Lần này hắn ta đã trốn được, nhưng như vậy cũng chỉ càng khiến hắn thêm xảo quyệt, gian trá và kiên nhẫn hơn, sẽ càng chuẩn bị tốt mới tới.

Cô vẫn còn nhớ rõ đôi mắt dữ tợn của hắn, trên khuôn mặt bị khẩu trang che khuất đó hiện lên sự độc ác. Hắn để lộ ra chút nhân tính giả dối, bên trong che giấu sự tha hoá. Cô có thể thấy sự phẫn nộ cùng thất vọng, không cần biết lý do ban đầu hắn tới vì gì, nhưng chắc chắn giờ nó đã có thêm sát ý.

Là sự sát ý lớn vô cùng.

Alice không chờ nổi người đó tới tập kích lần thứ hai, hoặc là nói, cho tới khi em hoàn toàn cắt đứt quan hệ với cảnh sát và rời khỏi bệnh viện, thì tên sát thủ đó sẽ không dễ dàng để lộ hành tung nữa. Mà bệnh viện cũng không phải nơi ở lâu dài, rất nhanh thôi Alice sẽ được mang đi.

Nhưng em cũng chẳng còn nơi để đi. Cục cảnh sát cũng không phải nơi thu nhận trẻ mồ côi không nơi nương tựa. Theo đúng nguyên tắc, trẻ con không còn người giám hộ sẽ được chính phủ đưa vào những viện phúc lợi của họ hoặc của tư nhân. Có điều, ở Liên Bang này thì đại đa số “tư nhân” là của giáo hội, đương nhiên trong đó cũng có không ít là của tư nhân thật.

Nhưng nơi đó sẽ là nơi em ở tạm.

Có thể thấy Lucy rất bất mãn với điều này. Nhưng như trước, cô cũng không thể tự mình thay đổi luật. Cục cảnh sát vì muốn bắt gọn tên tội pham bắt chước kia nên phái cả một đội điều tra tinh anh từ Cục điều tra trung ương. Bọn họ quả thực cũng tra ra được một ít chứng cứ, nhưng tên tội phạm đó như ẩn mình vào bóng tối, pham nhân đã ném mùi thất bại không còn ngoi đầu ra nữa, thậm chí còn không tiếp tục gây án... Đối với bọn họ mà nói, đây là tình huống bất ngờ tệ nhất.

Vì vậy nửa tháng sau, đội tinh anh kia rời đi. Ba tháng sau, cục trung ương cũng không còn nhắc tới vụ án này nữa. Điều duy nhất Lucy có thể làm chính là phong toả toàn bộ tin tức liên quan tới Alice, trong đó bao gồm ca một loạt hồ sơ nhận nuôi của em. Vì không để Alice bị lộ nơi ở, Lucy còn không dám tự mình tới tiễn em đi, không có cái ôm chúc phúc, cứ như vậy mà vội vàng tạm biệt.

Đêm đó, dưới bầu trời đầy sao, Lucy ngẩng đầu ngắm ánh trăng khuyết nửa, uống rượu cả một đêm.

Nhưng Alice không quên vị nữ cảnh sát ấy. Lúc tới nơi ở mới, em ôm gấu nhỏ của mình quay đầu nhìn lại, chỉ thấy chú cảnh sát đưa mình tới xua tay chào. Em nở nụ cười, mái tóc vàng tỏa sáng rực rỡ dưới ánh mặt trời, em cọ cằm lên đầu gấu nhỏ... Rồi lén liếc nhìn hai bên.

Không thấy có gì thú vị, em vẫy tay chào với viên cảnh sát kia rồi quay vào Trong. Nơi đó, đằng sau chiếc cánh cửa sắt lớn là một toà nhà màu xám đậm. Toà nhà này có chút cũ kỹ, góc tường còn để lại một ít rêu xanh, nơi mái vòm cửa sổ cũng không hề sạch.

Em ngẩng đầu, phảng phất có thể thấy những ánh mắt tò mò ở trên kia. Em hơi mỉm cười, gấu nhỏ trong lòng cũng cong môi cười lên.

Nhưng nhìn kỹ lại như không có gì thay đổi.

...

“Này, anh bạn! Cẩn thận chút coi!”

Đêm khuya thanh vắng, những kẻ mặc áo khoác đen kỳ quái khiêng theo một vật thể lạ lùng tiến vào nơi hoang vu không dấu chân người này. Hai kẻ trong số đó khiêng một chiếc túi đen dài từ phía trước và phía sau, một kẻ khác đi tiên phong, tay bưng một chiếc đèn bạc. Hắn vô cùng cẩn trọng quan sát xung quanh, chiếc đèn bằng sắt mang hơi thở cũ kỹ của lịch sử, ngọn nến bên trong tỏa ra ánh sáng tựa như thủy ngân lỏng.

Họ đi không xa, gió đêm vốn đã lạnh lẽo nhưng sự đặc thù của nơi này còn khiến nó mang theo một cái lạnh thấu xương. Ngay cả những kẻ mặc áo đen vốn đã có nhiều kinh nghiệm xử lý công việc cũng không muốn nán lại đây lâu. Họ vội vàng tới điểm đến, lấy ra vài chiếc xẻng từ đống đạo cụ mà kẻ cuối cùng mang theo, rồi cứ thế đào bới luôn.

Bận rộn một lúc lâu, cuối cùng họ cũng đào được một cái hố sâu khoảng một đến hai mét. Kẻ dẫn đầu ra hiệu, hai kẻ còn lại liền giơ chân đá chiếc túi đen xuống hố. Có lẽ do miệng túi thắt không chặt, hoặc do quá trình vận chuyển làm nút thắt bị lỏng, từ miệng túi lọt ra vài sợi... Tóc người, nó còn dính đầy bụi bẩn và rối bời.

“Gã này đã đắc tội gì với sếp mình thế nhỉ?” Một trong những kẻ áo đen có vẻ là người nói lắm, hắn vừa lấp đất vừa lầm bầm lầu bầu.

“Ai mà biết được?” Kẻ lấp đất còn lại đáp: “Gã này danh tiếng thì lớn đấy, nhưng đã đắc tội với ông chủ chúng ta thì chẳng phải cũng vẫn phải xuống địa ngục gặp Satan sao? Theo tao ấy mà, con người có thể không thông minh, nhưng phải biết ai có thể đυ.ng vào, ai thì không...”

Kẻ cầm đèn quay đầu lại quát: “Nói cái gì đấy!”

Có vẻ đây không phải là một tổ chức có cấp bậc quá nghiêm ngặt, kẻ lấp đất vừa nói lúc nãy cười hì hì: “Đang nói về việc lần này về sẽ nhận được bao nhiêu tiền thưởng, tao đã bắt đầu nhớ hương vị rượu ngọt trong quán bar rồi đây.”

Kẻ cầm đèn gắt lên: “Bớt mồm bớt miệng lại, lo mà làm việc đi! Đây không phải nơi chúng ta có thể nán lại lâu đâu!”

Lớp đất ẩm ướt dần được lấp đầy, cuối cùng bị giẫm lên thành một vùng đất bằng phẳng chắc chắn. Ánh sáng từ chiếc đèn bạc hơi mờ đi, đám người vừa rồi còn thong thả lập tức trở nên nhanh nhẹn. Họ không nói thêm lời nào, sau khi hoàn tất công việc, họ dứt khoát rút lui theo hướng cũ, tuyệt nhiên không có chút tò mò nào.

Chỉ còn lại những cơn gió lạnh thổi qua mặt đất. Trong cơn gió lạnh ấy, một ngón tay thon dài, trông không giống của con người lặng lẽ thu về.