“Ý của ngài là mục tiêu của hắn rất có khả năng là Alice, người có quan hệ với Sát thủ bụi gai?”
Lucy không biết nên hình dung tâm trạng của mình như nào, mấy năm nay làm ở Cục Cảnh Sát cô thấy rất ít người có cảnh ngộ như Alice, đặc biệt khi cô bé mới chỉ tám, chín tuổi, vốn là độ tuổi nên được hưởng thụ sự cưng chiều từ gia đình.
Cục trưởng Bob vỗ vai Lucy, an ủi nói: “Chúng ta chỉ cần dốc hết sức lực là được...”
Ông hơi tiến lại gần, nhỏ giọng chậm rãi nói: “Hơn nữa, càng có nhiều quan hệ với sát thủ bụi gai thì hắn càng thẳng thắn khai báo hành vi phạm tội. Những nơi hắn xử lý thi thể còn chưa được tìm ra, cùng với những vụ án mất tích, tất cả đều có khả năng tìm lại sau vụ này...”
Đáy lòng Lucy chấn động, cô bắt đầu hiểu rõ sự tính toán của cục trưởng. Lúc trước bởi vì có “quy định bảo vệ trẻ em” nên quan hệ giữa Alice và cha mình đã bị ẩn đi. Nếu mọi chuyện vẫn cứ như vậy, thì có thể cô bé sẽ vẫn còn thời thơ ấu bình thường... Nhưng bởi vì vụ việc liên quan đến hai người giám hộ đó, và cả việc kẻ sát nhân đã bắt chước cách làm của cha cô bé nên Alice lại một lần nữa bị cuốn vào lốc xoáy tràn ngập nguy hiểm đầy chết chóc này.
Lucy nhìn về phía cục trưởng của mình, ánh mắt đối phương có sự bất đắc dĩ nhưng càng nhiều hơn là kiên định. Cô hiểu, giờ đây tất cả đều là chuyện đã bàn, cô không có lập trường để phản đối. Hơn nữa, việc họ làm thật ra cũng không có gì là sai...
Lucy vừa quyết tâm muốn bảo vệ Alice thật tốt thì điện thoại trong túi áo cục trưởng Bob bỗng vang lên. Nhìn thấy tên hiển thị trên màn hình, vị cục trưởng béo lùn khẽ nhăn mày, không liếc mắt nhìn Lucy một cái rồi chuyển hướng tới điện thoại.
“Cái gì?” như là nghe được một tin tức khó có thể tin được, người vừa mới rất vững vàng như cục trưởng lại kêu lên sợ hãi, ông ngẩn ra một hồi lâu, ánh mắt dừng trên người Lucy tò mò, chậm rãi lên tiếng: “Ban nãy, Edward Fergus đã tự sát trong nhà tù.”
Lucy khó hiểu, xong rất nhanh đã hiểu ra: “Hắn ta là...”
“Không sai,” Vẻ mặt cục trưởng Bob đầy nghi hoặc, giống như kiểu không hiểu nổi chuyện gì đang xảy ra: “Chính là tên Sát Thủ Bụi Gai đó. Nhưng mà tại sao lại là lúc này? Tại sao hắn lại tự sát? Thời gian đưa ra phán quyết vẫn còn khá dài, Liên Bang vẫn cần hắn...”
Việc này không phù hợp với những gì mà ông cùng nhóm thám tử đã tính toán.
Nhân vật mấu chốt đã chết, mọi tình cảm ban đầu trong nháy mắt liền trở nên vô nghĩa. Mà lúc này, Lucy lại dần trở nên tỉnh táo. Cô khẽ buông lỏng bàn tay, giọng điệu trở nên nhẹ nhàng hơn: “Cũng không còn cách nào nữa, giờ chúng ta chỉ có thể bảo vệ thật tốt người vô tội, còn những cái tội ác đó, trừng phạt kẻ đáng bị trừng phạt là được.”
Cục cảnh sát ồn ào một hồi lâu. Thì lúc này, Alice một mình ngồi trong bệnh viện. Mấy ngày nay em đều tự thử nghiệm “Bàn Tay Vàng” của mình. Em phát hiện tất cả những thứ đồ vật hóa xám đều không thể bỏ vào không gian ô vuông. Mà đêm đó, ngoài gấu nhỏ cùng con dao bạc phát sáng ra, thì thứ còn lại em nhìn thấy cũng chỉ là “Lời nhắn từ tàn hồn của kẻ đã chết”, ở bên trong ô vuông nó phát ra ánh sáng xanh lục nhàn nhạt.
Alice là một đứa trẻ rất thông minh, em chưa từng yêu cầu quá nhiều từ cha mẹ lẫn anh trai mình. Ngay cả bảng cửu chương cũng được em thuộc làu từ hồi còn học ở nhà trẻ. Hiểu rõ mọi thứ đều có mặt tốt và mặt xấu, giống như trái cây vậy, có thứ thơm ngọt cũng có thứ thối rữa. Như vậy thì, đánh giá chất lượng đồ vật trong đây có khả năng phải dựa trên màu sắc.
Màu xanh lục có lẽ ở cấp bậc cao hơn màu trắng, và có lẽ phía trên nó còn nhiều màu cấp cao hơn nữa. Vật có cấp bậc càng cao thì khi hợp thành “Quà tặng” sẽ càng lợi hại. Alice có cảm giác, một thế giới có thể sản sinh ra những thứ như vậy thì thật sự sẽ là một thế giới hòa bình an yên sao?
Alice có chút mờ mịt, em phát hiện những chuyện cũ mà anh trai từng kể cũng không giúp mình được nhiều lắm. Phần lớn truyện anh trai nói đều là truyền thuyết tiên hiệp, nhưng nơi này rõ ràng khác biệt với nơi đó. Ở đây sẽ không có kiếm tiên bay vào, sẽ không có nơi gọi là môn phái mà chỉ có những người ngoại quốc khác biệt từ màu da tới mái tóc với người thân quen của em.
“Hùng Hùng ơi,” Em không kìm được mà ôm lấy người bạn đã đi vào thế giới này cùng mình, thất vọng nói: “Sao em lại không biết nói chứ? Nếu em biết nói chuyện thì em có thể nói cho chị biết chị nên làm gì bây giờ không?”
Gấu nhỏ chớp chớp mắt, cánh tay như không cẩn thận nhẹ nhàng chạm lên người em.
Lucy đã đến. Vì góc đứng nên cô không nhìn thấy dự khác lạ vừa xảy ra. Alice nhìn chằm chằm nữ cảnh sát tiếp xúc với mình nhiều nhất, em lộ ra núi cười vui mừng đầy tò mò.
Alice quả thực là một đứa trẻ xinh đẹp khiến người khác thích mê. Tính tình cô bé đơn thùa không mất chân thành tha thiết, thậm chí sau khi trải qua việc đó, còn vì để mọi người không lo lắng mà lộ ra nụ cười. Tính cách như vậy, sao có thể không khiến người khác yên mến cho được?
“Dạo này em thấy thế nào rồi?” Lucy nhẹ giọng hỏi, cô ngồi lên mép giường bệnh của Alice, tay cẩn thận dịch góc chăn sang.
“Em ổn rồi ạ.” Alice cũng nhẹ giọng trả lời: “Dì Eri đã đưa em ra ngoài dạo một vòng, lại còn mang bánh kem nhỏ tới cho em nữa.”
Eri chính là vị y tá mập mạp đã dẫn đường cho Lucy dạo trước.
Lucy nghĩ chút, cô cảm thấy hiện tại mình nên giải thích cho cô bé đáng thương này rõ ràng chuyện của mình.
Dì dượng của cô bé chính là hai người có huyết thống quan hệ cuối cùng, không còn pháp chế giám hộ thì sau này cô bé chỉ có thể tự dựa vào chính mình...
Giấu giếm mãi cũng chỉ tự cho là đáng thương, đặc biệt đây là việc quan trọng cô bé cần phải đối mặt. Nghĩ đến đây, Lucy hạ quyết tâm, cố gắng dùng ngữ điệu thật dịu dàng, bằng phẳng nhất kể lại mọi việc đã xảy ra cho cô bé nghe. Đương nhiên, những cân nhắc của bên trên không phải là nỗi ưu phiền của cô.
Lucy cho Alice thời gian tiếp thu sự thật. Alice cũng ngơ ra một lúc mới xâu chuỗi hết mọi việc, em mờ mịt nói: “Ý chị là, dì, vì dượng mà... Chết. Đêm đó ông ấy muốn đi vào phòng em cũng là vì uống say, muốn, muốn làm... Gì đó với em... Kết quả là ở bên ngoài...”
Ánh mắt Lucy lộ ra sự thương hại, cô ngồi xổm xuống lấy tay Alex, dịu dàng nói: “Em đã làm rất tốt rồi, em không để ông ta có cơ hội làm tổn thương mình. Dù chuyện đã xảy ra chỉ là ngoài ý muốn, nhưng nó cũng không liên quan gì đến em hết.”
Ở đại học, Lucy đã chọn học ngành tâm lý học tội phạm. Cô biết có một số người sẽ cố gắng gánh vác quá nhiều gánh nặng. Kẻ ác sẽ quay dao lại với người khác, người lương thiện lại thường chọn đem mũi dao đó chỉ về mình.
Nhưng Alice biết mọi việc không đơn giản như vậy, em gục đầu xuống ôm chặt gấu nhỏ trong lòng. Đúng lúc này, một giọng nói trong trí nhớ bỗng nhiên trồi lên: “... Nếu anh xuyên không chắc chắn sẽ xem đó là thế giới gì trước. Nếu đấy là một thế giới nguy hiểm, anh sẽ ưu tiên chọn bảo vệ bản thân, sau đó cố gắng trở nên mạnh mẽ hơn để không ai có thể làm tổn thương anh. Và rồi anh sẽ để cho bọn chúng phải nếm sự lợi hại của anh!”
Người kia tới gần xoa đầu em: “Em cũng vậy nhé! Nếu lần sau thằng nhóc chết tiệt đó lại cướp đồ của em thì em phải về nói với anh ngay, anh nhất định sẽ đi giáo huấn nó một trận!... Em phải nhớ kỹ, dù cho có chuyện gì xảy ra cũng phải bảo vệ tốt bản thân trước.”
Giọng nói trong trí nhớ xen lẫn với thực tại, Alice thấy nữ cảnh sát trước mặt đang không ngừng trấn an mình: “... Alice à, tự bảo vệ chính mình không phải một chuyện đáng xấu hổ gì, và chống cự để bảo vệ mình cũng chẳng phải chuyện phải né tránh. Trốn tránh là một hành động thông minh, tìm kiếm sự trợ giúp của người khác là quyền lợi tự nhiên của em. Chính những kẻ làm hại người khác mới phải cảm thấy xấu hổ, bọn họ mới là những người đáng phải chịu sự trừng phạt.”
Sự sợ hãi cùng lo lắng trong lòng Alice bỗng giảm bớt đi nhiều. Em ngẩng đầu nhìn Lucy, giống như thông qua đó nhìn lại bóng hình trong quá khứ. Hốc mắt em đỏ lên, vội vàng gật đầu.
Lucy rời khỏi phòng bệnh, tầm mắt như có như không lướt qua hàng ghế “người nhà của người bệnh” trên đại sảnh. Một bác sĩ đeo khẩu trang đi ngang qua người cô, hai y tá vừa đi vừa thảo luận gì đó. Một bệnh nhân truyền dịch cần người dìu bước đi, một cô gái mặc đồ thể dục, tai đeo tai nghe, cầm túi trên tay, dang vẻ đúng người không coi ai ra gì.
Trên lối hành lang nhỏ, tiếng TV phát ra tiếng của trang tin tức nọ. Phóng viên cầm microphone đứng trước một toà kiến trúc đưa tin về vụ tự sát của tên sát thủ bụi gai khét tiếng. Lucy dừng bước, mày cô nhăn chặt, trong lòng chợt dâng lên cảm giác không ổn.
Gần như ngay sau đó, phíà sau co vang lên tiếng thét đầy chói tai!