Alice nhẹ nhàng thở ra.
Em rất thích vị nữ cảnh sát đã cứu mình ra, chị gái ấy không tồi. Nhưng rốt cuộc thì em cũng là người mang bí mật xuyên không, với lại những chuyện đã xảy ra trước đó khiến em không thể không đề phòng. Em khong biết nếu đối phương phát hiện ra gấu nhỏ có sức mạnh thì sẽ đối xử với nó cùng minh như nào.
Em nhìn xung quanh, thấy không có người chú ý tới mình mới cẩn thận giơ gấu nhỏ trong lòng lên nhìn. Nhìn qua thì Hùng Hùng không có sự khác biệt gì, nhưng Alice lại có cảm giác nó đang nhìn chăm chú em. Alice cố gắng tập trung tinh thần nhìn vào gấu nhỏ, quả nhiên, đột nhiên trên người nó xuất hiện mấy dòng thông báo:
[Gấu bụng trái tim]
[Phẩm chất: Trắng]
[Kỹ năng: Đâm (lưỡi dao của nó có thể đâm thủng xương cốt), ẩn thân (có thể từ một góc nào đó nhảy ra, giống như vũ khí của nó vậy đó, bạn sẽ không bao giờ có thể tìm thấy nó), khát máu (giống như bọt biển, khát vọng với máu của nó không có chừng mực)
[Gợi nhắc: Nó yêu bạn, nguyện ý vì bạn mà ngừng du͙© vọиɠ của mình]
Alice mở to mắt, đôi mắt cúc áo của gấu nhỏ trong lòng cũng giật giật. Em từ những thông tin vừa xuất hiện, bất giác nhận ra điều gì đó không ổn. Em bất đầu hoài nghi bản chất của gấu nhỏ, hơn nữa, việc xảy ra đêm đó cũng khiến em cảm giác có chút bất an.
Nhưng hiện tại em thật sự không có con đường nào khác để đi tìm hiểu lại việc đêm đó. Em muốn nói chuyện cùng gấu nhỏ, nhưng lại sợ người bên ngoài cửa kính nhìn thấy, cho nên chỉ đành ngồi ngây ngốc một lát, bắt đầu nghiên cứu bảng hệ thống trước mặt (em đã thử qua, có vẻ như cảnh sát lẫn bác sĩ đều không thấy nó).
Em nắm chặt chăn trong tay, phát hiện mọi thứ trong tầm mắt đều biến thành một mảng màu xám, bao gồm cả bóng người đi tới đi lui. Chúng giống như mất đi ánh dáng của mình, quy về cùng một sự đơn điệu. Trong lòng Alice chợt dâng lên sự bất an.
Một lát sau, em chui đầu ra khỏi chăn nóng nực... Như em dự đoán, những thứ đồ vật biến thành màu xám kia đều không thể nhét vào kho ô vuông, lại nghĩ chữ “trắng” ở cột phẩm chất của gấu nhỏ, em rơi vào suy tư.
Lucy đeo kính lên, tỉ mỉ xem lại những văn kiện liên quan đến vụ án đêm đó. Nội dung trong đó không khác gì với những gì cô biết lắm, nhưng cũng chẳng tùm thêm được gì. Cô lại mở máy tính, muốn tra lại lịch sử di chuyển của nạn nhân cùng những mối quan hệ khác. Cứ như vậy, Lucy tra xét hơn một tiếng, thẳng đến khi có một ly cafe nóng được đưa tới tay cô mới thoát khỏi trạng thái chăm chú đó.
Là nam đồng nghiệp mới kia, trên tay hắn còn có một ly cafe khác. Hắn dựa lên cạnh bàn, cười nhìn cô.
“Cảm ơn.” Lucy cũng cười rồi uống một ngụm.
“Vẫn là vụ án mạng hôm trước sao?” Nam đồng nghiệp bắt đầu tìm đề tài.
Lucy lại quay đầu đi, tay bắt đầu mở ra giao diện của một dữ liệu khác: “Đúng vậy, tôi đang tra lại hồ sơ xung đột của người bị hại đó...”
“Không có kết quả sao?” Nam đồng nghiệp do dự chút rồi hỏi.
“Không hẳn,” Ánh mắt Lucy đảo qua lại: “Dữ liệu của nam chủ nhân đó thật ra cũng chẳng ít lắm, nhưng hầu hết toàn là tranh cãi nhỏ, lần duy nhất đổ máu thì người kia cũng đã sớm dọn đi vào ba năm trước rồi. Còn lại thì không đủ tạo thành động cơ gϊếŧ người...”
Nam đồng nghiệp suy nghĩ một chút, nhắc nhở nói: “Nếu mãi không tìm thấy thì cô có thể đổi cách tìm khác xem.”
Lucy không đáp lại, như phát hiện ra gì đó, ánh mắt cô dừng lại một chút.
Nam đồng nghiệp hơi ngượng: “Ý tôi là, đây là ý kiến cá nhân thôi... Nhưng biết đâu cô có thể tìm ra gì đó từ người sống sót duy nhất trong vụ án thì sao?”
Lucy đột nhiên đứng dậy, cô không coi ai ra gì tự mình lẩm bẩm: “Đúng vậy! Mình đã tiêu phí quá nhiều thời gian ở hai người này rồi, đáng lẽ mình nên nhận ra sớm hơn...”
Bỗng cô quay sang, hỏi đồng nghiệp mới kia: “Bob đâu rồi? Ông ấy còn ở trong văn phòng không?”
Vị đồng nghiệp nam có chút kinh ngạc ngả người ra sau, tách cafe trong tay hắn cũng bị rung lắc mà bắn ra, hắn lắp bắp nói: “Á? Cô đang hỏi cục trưởng sao? Ông ấy đã đi từ sáng sớm rồi, hình như là đi xin gặp ai đó...”
Tại một hành lang sâu thẳm trang nghiêm, từng cánh cửa sắt lạnh lẽo khoá chặt chẽ từng phòng giam lại, chỉ để lộ ra duy nhất một ô cửa sổ hình chữ nhật cỡ vừa đã được khoá lại. Xiềng xích trên chân va chạm với mặt đất vang lên từ nơi sâu nhất, từ xa tới gần. Hai người canh ngục chậm rãi áp giải theo một kẻ phạm nhân cao lớn tới. Bọn họ đi qua cánh cửa bị khoá chặt, cùng bước vào phòng khách bên ngoài.
Bên trong đã sớm có người ngồi đợi.
Phạm nhân ngồi xuống, hắn giành lấy nói trước, sắc thái thong dong tự tại: “Ôi chà, xem ai đây này... Để coi, hình như tôi với ông đâu có quen biết nhau đâu.”
Người đối diện nghiêm túc nói: “Edward Fergus, phải, cậu không biết tôi nhưng tôi biết cậu. Kẻ được mệnh danh là sát thủ máu lạnh, tội phạm gϊếŧ người liên hoàn, ít nhất cũng phải hơn ba mươi người đã phải bỏ mạng dưới tay cậu.”
Phạm nhân nở nụ cười, hắn ta nhìn chằm chằm vị khách không mời này, ánh mắt tập trung nói: “Để tôi đoán mục đích ông tới đây nhá... Ông, không, phải là các người, các người gặp phải vụ án mạng khó giải quyết... Có phải nó liên quan tới tôi không?”
Vị thám tử có hai bên thái dương ngả bạc tới thăm tù không vì câu nói đó mà nao núng. Ông bình tĩnh nói: “Quả thực ngoài kia có kết đã bắt chước cách gây án của cậu, nhưng bọn tôi không phải là không tìm được dấu vết của hắn, muốn bắt hắn chỉ còn là vấn đề thời gian mà thôi.”
“No, no, no, no,” Edward vươn ngón tay ra lắc lắc rồi cười khoái chí nói: “Nếu các người đã thật sự tóm được cái đuôi của hắn đã không phải tới tận đây để nói chuyện cùng tôi. Các người cảm nhận được sự áp lực, sự áp lực đó khiến ông sẵn sàng tới tận đây để đàm phán với kẻ địch của mình...”
Vị thám tử im lặng nhìn hắn, một lúc sau, ông bỗng nở nụ cười, khoé miệng nhếch lên, ngữ khí cũng trở nên kỳ quái: “Có lẽ chính cậu mới muốn cầu xin giao dịch với chúng tôi đấy chứ?”
Đôi mắt Edward cong lên.
Vị thám tử kia cũng chẳng tiếp tục dùng cách nói chuyện khoe khoang nữa. Ông đứng dậy nới lỏng cà vạt, ông không tiếp tục nhìn Edward nữa, ngữ điệu nhẹ hơn hẳn: “Nếu tôi nhớ không nhầm thì cậu còn có một đứa không gái nhỉ? Con bé, tên là Alice đúng chứ?”
Không ai có thể nhìn ra suy nghĩ trong lòng Edward thong ở qua nét mặt không hề dao động của hắn, hắn lắc đầu nói: “Ông thật sự nghĩ rằng một kẻ như tôi sẽ để lại đời sau sao?”
“Ai biết được?” Vị thám tử trông có vẻ không để bụng, ông ném ra một chồng văn kiện, nhàn nhạt nói: “Đây là người giám hộ gần nhất cho con gái cậu. Người này chết vì bị dao đâm tới chết, nhìn thử xem, những vết thương trên cơ thể ông ta có phải tương đồng với cách cậu ra tay hay không?”
Lucy gọi ba cuộc điện thoại, thẳng đến cuộc gọi thứ ba vị cục trưởng mập mạp kia mới nhấc máy. Có vẻ ông đang ở trong xe, giọng noi trầm ấm vang vọng: “Có chuyện gì vậy Lucy?”
Lucy kiềm chế sự nôn nóng trong lòng, cô nói thẳng ý định: “Cục trưởng, tôi muốn xin quyền tới điều tra cha của Alice.”
“Ài,” một lúc sau cục trưởng mới lên tiếng, có vẻ ông không ngạc nhiên lắm. Ông dẫm chân ga: “Tôi biết rồi, chờ một lát đi, tôi đang quay lại rồi.”
Nửa tiếng sau Lucy mới thấy bóng dáng quen thuộc của vị cấp trên cua mình. Đối phương đi thẳng đến văn phòng, tay moi khăn tay ra lau mồ hôi trên trán. Ông cười ngượng nghịu với Lucy chạy theo sau: “Ban nãy tôi đã tới gặp người cộng sự cũ, vụ án năm đó là ông ấy phụ trách. Cô cũng nhạy bén thật đấy, cha của Alice quả thực có chút đặc thù. Không biết cô đã từng nghe qua lời đồn gì về Sát thủ bụi gai chưa?”
Lucy ngạc nhiên: “Ngài là đang muốn nói tới cái tên sát nhân hàng loạt khi ra tay sẽ đâm rất nhiều dao vào nạn nhân và để lại vệt máu trên người họ sao?”
“Đúng vậy, đối với hắn, đấy không phải là thi thể mà là những tác phẩm,” Cục trưởng thở dài nói: “Không ngờ một tên ác ma như vậy mà cũng có con gái...”
Lucy nắm chặt tay: “Ta không thể thay đổi tính tình một kẻ khốn nạn, nhưng việc này không liên quan đến gia đình của họ.”
“Cấp trên cho rằng có kẻ muốn bắt chước cách gây án.” Cục trưởng tức giận nói: “Đã có thêm vài người bị hại ở các bang lân cận, nhóm tra sát cũng lần theo manh mối về đây.”
Lucy ngạc nhiên: “Ý ngài, mục tiêu của hắn là...”