Lucy Chris là một nữ cảnh sát trẻ đã có kinh nghiệm ba năm trong nghề, dáng người cô cao gầy, thường thích búi gọn mái tóc nâu của mình lên. Trong ánh mắt cô chứa đựng sự bĩnh tĩnh và nhạy bén, là một người cảnh sát ưu tú rất biết chịu trách nhiệm.
Là một nữ cảnh sát đến từ thành phố lớn, rất nhiều bạn bè và đồng nghiệp đều không thể hiểu nổi lựa chọn của cô. Nhưng Lucy không hối hận, cô thích nơi sinh hoạt thư thái này, một nơi không có quá nhiều án tử tới khảo nghiệm quá mức phức tạp. Hơn nữa cô cũng không cần áp lực trong việc tiêu tiền sinh hoạt. Vả lại, Lucy còn muốn từ nơi đây tìm ra cách thoát khỏi bóng ma quá khứ, rời xa những người đó.
Nhưng chuyện tối qua đã để lại một dấu ấn đậm sau trong lòng Lucy. Rạng sáng hôm đó, nhân viên công tác nhận được điện thoại báo án, đối phương kể lại mình đã nghe được tiếng hét hoảng sợ của một người đàn ông. Khi họ tới hiện trường, thứ đập vào mắt qua khẽ cửa chính là máu tươi chảy dài...
Đây là một vụ án gϊếŧ người đầy đáng sợ. Lucy cùng đồng nghiệp nhớ lại lúc đó, vị nam chủ nhân của căn nhà nằm trên vũng máu, ngực, bụng cũng tứ chi của ông ta đều để lại miệng vết thương sâu hoắm. Hệt như hung thủ đã ra tay với cùng tàn nhẫn khi gϊếŧ ông ta vậy, thậm chí sau khi ông ta chết cũng không có ý buông tha, còn không ngừng nghỉ để lại một đống vết thương như để hả giận, mà cũng như sợ hắn sẽ sống lại.
Lucy uống một ngụm nước, dựa người lên chiếc bàn dài, trong lòng tự vấn lại không ít chi tiết trong án mạng này. Nguoi chết trong vụ án này không chỉ có một, người còn lại cũng chính là vợ của nam chủ nhân, nhưng cái chết này lại chẳng có gì đáng bàn luận... Căn cứ từ dấu vân tay trên bình rượu cùng với máu tươi còn đọng lại ở góc nhọn của bàn, trên cơ thể người phụ nữ này còn có dấu vết của một cuộc ẩu đả, da đầu bị kéo căng ra... Tất cả đều đã thể hiện rõ chân tướng cho cái chết của bà ấy.
Người phụ nữ đáng thương ấy chết vì bạo lực gia đình, trên người chẳng chịt vết thương từ mới tới cũ cho thấy đây không phải là ngày đầu bà ấy bị tra tấn kiểu vậy. Còn kết quả như ngày hôm nay, chắc hẳn cũng chỉ là chuyện xảy ra ngoài ý muốn.
Lucy có chút chán ghét nhíu mày, cô bước ra ngoài nhìn quanh, thấy một đồng nghiệp mới tới chưa hiểu quy tắc đàn châm mồi cho điếu thuốc lá. Cô đi nhanh tới, trực tiếp giựt lấy điếu thuốc, tay còn lại chỉ chỉ lên biển báo cấm hút thuốc bị các tài liệu che khuất đi.
Đồng nghiệp nam kia có chút kinh hãi, ngạc nhiên nhìn cô. Sau đó một nữ cảnh sát da đen khác bước tới cười cười giải thích: “Ha ha, cô ấy là như vậy đó, quá chấp hành quy tắc.”
Trong lòng Lucy vẫn còn bực bội. Cô buồn rầu như vậy cũng không phải hai người bất hạnh đã qua đời đó, dù gì thì họ cũng đã chết, sẽ không có khả năng nhảy dựng lên đánh người. Thứ cô đau đầu chính là vẫn còn một người sống sót khác...
Lúc đèn pin chiếu tới, cô đối mắt với ánh nhìn chứa đầy khủng hoảng cùng kinh sợ...
Alice được dẫn ra ngoài với trạng thái tinh thần hoảng hốt, không biết cô đã trốn dưới gầm giường bao lâu, chỉ biết trong mơ hồ một lúc sau đó gấu nhỏ đã quay về nằm lọt thom trong lòng cô. Cô được nữ cảnh sát nước ngoài bé ra ngoài, cảm nhận được hơi ấm xa lạ. Alice muốn xác nhận lại tình huống xung quanh, nhưng vừa ló đầu ra đã bị một đôi tay khác ấn xuống, tầm mắt cũng bị bả vai của đối phương che phủ.
Xung quanh có rất nhiều người đang kiểm tra gì đó, bọn họ nói rất nhiều từ khó hiểu. Alice chỉ có thể mơ hồ nghe loáng thoáng, đến khi cô được đưa lên một chiếc xe mau trắng lớn, ánh lập loè màu đỏ xanh từ xe cảnh sát mới từ từ biến mất khỏi tầm mắt. Hơn nữa, lời nói của người bên cạnh cũng dần rõ ràng hơn.
“Bác sĩ, nhanh tới đây xem đi!”
“Đứa nhỏ này yếu lắm rồi, chỉ sợ nó đã không được ăn vài ngày...”
Khi Alice tỉnh lại, em nhận ra mình đã nằm trên giường của bệnh viện. Em gắng gượng ngồi dậy rồi nhìn xung quanh với ánh mắt tràn đầy cảnh giác. Nơi này là một căn phòng trắng tinh, màu lam nhạt của tấm rèm bên cạnh đã che khuất một mặt tường, bộ máy đầu gường đang yên tĩnh thực hiện nhiệm vụ của mình, bên ngoài liên tục vang lên tiếng người đi qua đi lại.
Có vẻ như bên ngoài nhận ra em đã tỉnh, y tá gần đó nhất đẩy cửa bước vào. Alice có chút hoảng sợ, em muốn nắm lấy thứ gì đó. Đập vào mắt Alice là gấu nhỏ nằm ngay bên tủ đầu giường, em vội vã nắm lấy nó ôm vào lòng. Sau đó, một người phụ nữ mập mạp mặc áo blouse trắng bước vào.
Người phụ nữ mập mạp cười đầy vẻ dịu dàng, bà nhẹ nhàng bước vào, cũng không vì sự cảnh giác của Alice mà tức giận, bà dịu dàng cười hỏi: “Nhóc tỉnh rồi sao?”
Sau đó bà quay đầu lại, cười cười với người theo sau nói: “Cô tới đúng lúc lắm, con bé cũng vừa tỉnh lại.”
Xuất hiện trước mắt Alice là một Lucy mặc thường phục, không còn bộ cảnh phục công tác mà thay bằng bộ áo khoác len dạ. Cô còn sợ bản thân quá mức nghiêm túc nên búi tóc nâu thường ngày cũng bị tháo xuống thả xoã, cô cười một cách thân thiện: “Chào em, chị là Lucy Chris, lạc người đã bế em ra ngoài vào đêm hôm đó.”
Lucy cũng không phải là một đối tượng tốt để tới nói chuyện phiếm. Tính tình cô nhạy bén, khi giao lưu ánh mắt sẽ theo bản năng đánh giá qua sắc mặt của Alice và con gấu bông nhỏ trên người con bé. Cứ cho là cô đã thái độ vô cùng tốt ra, nhưng nếu là những đứa trẻ khác, chỉ sợ là sẽ rất khó ở chung... Có điều, đứa nhỏ đáng yêu này rất thích cô, có lẽ cũng bởi vì cô là người cứu con bé ra ngoài.
Lucy không đặt quá nhiều sự chú ý lên con gấu bông trong lòng Alice. Trước khi đứa nhỏ này tỉnh lại, cô đã tra xét được một số thông tin trong cơ sở dữ liệu của cục cảnh sát, bao gồm trong đó là mối quan hệ của Alice với hai người đã chết kia. Bọn họ cũng đã kiểm tra bên trong con gấu bông và không phát hiện ra bất kỳ bất thường nào.
Người chết chính là dì dượng của Alice. Khác với người dì có danh tiếng khá tốt thì dượng của Alice nổi tiếng là một thằng khốn. Ông ta làm việc trong một quán rửa xe tư nhân, tiền kiếm được sẽ không bao giờ bỏ vào việc nhà mà đổ hết vào men say. Sau khi uống đầy, ông ta còn thừa dịp men say mà đánh đập vợ mình, là một thứ rác rưởi hết thuốc chữa.
Cái chết của người dì cũng chẳng có gì đáng ngờ. Người có kinh nghiệm nhìn vào biết ngay người này bị ai hại. Điểm mấu chốt là cái chết của người đàn ông kia, dấu vết để lại ở hiện trường rất kỳ quái, rất khác với những gì họ từng thấy qua, từ vết máu bắn, vị trí vết thương còn có vẻ mặt kinh hãi đầy vặn vẹo của nạn nhân,... Nếu không phải họ đã xác nhận Alice chỉ là một bé gái không đạt dủ điều kiện cùng sức lực làm ra loại chuyện đó thì chỉ sợ, mọi hoài nghi đều đã ở trên người em.
Lucy nhìn vào mắt bé gái xinh đẹp có mái tóc vàng này, sắc mặt cô bé tái nhợt, đôi mắt trong suốt đầy trong sáng. Ngoài việc cô bé đang ôm chặt lấy con gấu bông nhỏ trong lòng ra thì sắc mặt cô bé đã bình tĩnh hơn rất nhiều. Nhưng trên mặt Alice vẫn thoáng lộ ra sự mờ mịt bi thương, việc đó khiến trái tim Lucy không khỏi sinh ra cảm giác bi thương theo.
“... Có chuyện này,” Cô kiên nhẫn nói: “Trước khi em trốn xuống dưới gầm giường thì bên ngoài xảy ra những gì, em còn nhớ rõ không?”
Alice lắc đầu, mấy chuyện đó đều xảy ra trước khi em xuyên vào thế giới này, những chuyện đó em quả thực không biết. Còn về chuyện xuyên không, anh trai đã nói rồi, đây là một chuyện không được nói cho ai biết.
Thế giới yêu ma.
Thế giới con người.
“... Chị hiểu rồi,” Lucy không tiếp tục bức ép nữa, cô dịu dàng nói: “Em nghỉ ngơi đi, ở đây sẽ không có ai làm tổn thương em đâu.”
Lucy không tiếp tục ở lại phòng bệnh nữa, hoàn cảnh của bé gái này khiến cô không khỏi nhớ lại vài chuyện không vui. Cô đi ra, muốn tìm người phụ trách chữa trị nói chuyện một chút. Ra khỏi phòng bệnh, Lucy đi qua lỗi nhỏ gần cửa kính phòng bệnh, cuối cùng vẫn muốn nhìn lại nhóc con đáng thương kia một cái...
Cô thấy bé gái đó vẫn đang nhìn mình.
Cô cảm thấy có chút kỳ quái. Nhưng lại không thể nói rõ vấn đề nằm ở đâu. Alice nhin cô, trong ánh mắt ngưng tụ nét khẩn trương cùng mê man.
Cô cười gật đầu, ra hiệu trấn an. Alice cũng lộ ra một nụ cười mỉm nhẹ.
Lucy lại không chú ý tới, con gấu bông trong lòng bé gái đó cũng đang quay sang nhìn cô, nó cùng chủ nhân mình vẫn duy trì một tư thế giống nhau, trên môi là nụ cười nhẹ nên không thể thấy rõ sự quỷ dị.