Chương 1: Alice và gấu nhỏ của em

Ngoài cửa vang lên tiếng gõ vang dội.

“Rầm rầm! Rầm rầm! Rầm rầm rầm rầm...”

Tiếng gọi vang liên tục không ngừng, nó giống như một cơn mưa bom đạn, như một sự điên loạn từ búa tạ. Mỗi một tiếng vang lên đều lọt vào tai Alice, khiến em theo phản xạ có điều kiện run lên.

Em ôm chặt lấy con gấu bông bẩn thỉu mà mềm mại vào lòng, đôi mắt trong suốt màu lam nhạt cùng thứ tròng mắt mờ mịt dần bị sợ hãi chiếm lấy. Em không hiểu, tại sao chỉ qua một đêm mình lại bị thả vào nơi kỳ quái xa lạ này... Cha của em đâu rồi? Mẹ của em đâu? Còn có người anh trai vốn đang ở bên cạnh ru em ngủ nữa?

Nơi này vừa tối tăm lại chật chội, xung quanh tràn đầy thứ bụi mịn dày đặc, bên trên còn có con nhện chăm chỉ kết tổ. Em không thể cử động mà chỉ có thể khó chịu ghé sát vào mặt đất lạnh lẽo.

“Mở cửa ra!” Bên ngoài vang lên tiếng gọi trầm đυ.c xen lẫn với tiếng thở dốc nặng nề hệt như tiếng của một con gấu đen đang phẫn nộ. Nó điên cuồng đập cửa nhà con mồi vang lên tiếng rầm rầm dữ dội. Alice hoảng hốt, em có thể thấy mặt đất đầy bụi bặm kia cũng bị làm cho rung chuyển.

“Thứ tạp chủng đáng chết! Tao biết mày ở trong đó! Mau mở cửa ra cho tao!” Tiếng rống giận đòi mạng đó còn đáng sợ hơn cả ác quỷ. Rõ ràng đó là thứ ngôn ngữ Alice chưa từng nghe qua, nhưng bằng cách nào đó em lại có thể hiểu rõ mồn một... Em căn bản không có thời gian đi dò xét sự dị thường đó, thân thể lại cố gắng rụt vào trong, phảng phất như chỉ cần làm vậy là em sẽ càng thêm an toàn hơn vậy.

Bên ngoài lại vang lên tiếng rống giận bằng đầy lời lẽ thô tục. Phần lớn Alice nghe không hiểu, em chỉ biết có một người phụ nữ đã chết và người đàn ông ngoài đó thật sự đang tìm em... Ông ta muốn tìm em làm gì? Alice sợ hãi, thật sự em cảm thấy việc đó chắc chắn sẽ chẳng tốt đẹp gì. Alice cuộn tròn người, hy vọng lần tới mở mắt ra sẽ là người anh trai tốt bụng đứng trước mắt rồi nói với em rằng, tất cả chỉ là một trò đùa vui mà thôi.

Nhưng không có ai tới cứu Alice cả. Em nằn rạp trên nền đất cứng ngắc đầy lạnh lẽo, những tấm ván lót sàn thấp khiến em cử động càng thêm khó khăn hơn. Alice chớp chớp mắt, mồ hôi lạnh trên trán theo đà đó mà chảy dọc vào mắt em. Em cần tìm thứ gì đó, tốt nhất phải là thứ có ích... Ngay sau đó, em lại sờ thấy một thứ gì đó ở dưới thân mình.

Thứ đồ đó ở rất gần tầm tay của Alice như thể nó vốn bị giữ chặt tại nơi đó. Em nhanh chóng đem nó ra phía trước, trước mặt đột nhiên toả ra ánh sáng trắng nho nhỏ khiến Alice ngạc nhiên lại mê mẩn. Phảng phất như đã chạm vào cơ quan nào đó, em nhìn lên trên, một khung cửa hình vuông trong suốt từ từ xuất hiện trước mắt em.

Alice mở to mắt, xong em đoán ra được gì đó liền huơ huơ thứ đồ vật phát ra ánh sáng kia lên phía trước. Chỉ một thoáng sau đó, ô vuông kia bất ngờ xuất hiện thêm một con dao màu bạc, nhưng sự chú ý của Alice lại chỉ đặt lên thứ tin tức xuất hiện cùng với nó: [Đây là con dao đã được nhuộm bởi máu tươi của mười ba người, bạn sẽ không muốn biết thứ này tới bên mình bằng cách nào đâu.]

Alice rùng mình một cái. Em cố gắng mò mẫm trong đống kinh nghiệm của mình để lý giải sự xuất hiện của thứ này. Nhưng đáng tiếc, từ trước tới nay cha mẹ đều chưa từng dạy gì về nó cả. Em lại moi hết đống ký ức ra mà nghĩ ngợi, cuối cùng hai mắt em sáng hừng lên. Em nhớ tới cuốn tiểu thuyết xưa cũ mà anh trai hay lấy ra để kể cho em nghe...

“Hoàn cảnh lạ lẫm, những thứ đồ không thể giải thích...” Alice tự lẩm bẩm với chính mình.

Thì ra là thế, chắc chắn là em xuyên không rồi! Giống như những nhân vật chính đó, bị đẩy tới một thế giới khác! Còn cái thứ ô vuông kỳ lạ này chính là mã gian lận, bàn tay vàng của em!

Alice bé nhỏ chỉ có thể tự minh giải thích ra như vậy, nếu không em thật sự không biết nên đối phó với cái tình huống này như nào.

“Có bàn tay vàng rồi thì cần gì phải sợ hoàn cảnh khó khăn này chứ!” Em nắm chặt bàn tay tự âm thầm cổ vũ cho bản thân: “Anh trai nói đúng, không một ai có thể đánh bại người xuyên không được vì họ luôn có thể tiêu diệt bất kỳ kẻ thù nào muốn làm hại họ.”

Em lại nhìn quanh, xong phát hiện trong lòng mình còn có một con gấu bông nhỏ bẩn thỉu. Sau khi ném nó vào trong ô vuông kia, Alice có chút buồn bã nhìn ô vuông đó một cái. Có vẻ ô vuông kia đã nhận ra nỗi u sầu của em, đột nhiên một ánh sáng nhỏ bắn ra từ người Alice rồi lẳng lặng hiện lên trước mắt em.

[Một chút tàn hồn từ kẻ đã chết, bà ấy không có ý chí mà chỉ mang theo câu tưởng niệm bạc nhược: “Thật sự xin lỗi...”]

Alice sửng sốt. Không biết vì sao, đáy lòng em lại trào ra cảm giác bi thương đầy đau đớn. Em không biết nó đến từ đâu, nhưng trực giác nói cho em biết câu nói kia là nói cho mình nghe... Em ngẩn ra một lúc, bên ngoài lại vang lên tiếng gõ cửa vang dội, lúc này Alice mới đưa mảnh tàn hồn đó vào một ô vuông khác. Mỗi vật phẩm trong ngăn đều phát ra thứ ánh sáng riêng của mình. Sau khi xác nhận suy đoán của mình, bỗng nhiên một trận tiếng động kỳ lạ vang lên.

Vài giây sau, ba ô vuông kia hợp lại thành một, bên trong phóng ra một hộp quà được thắt nơ đỏ. Alice cắn môi, co mang tâm lý được ăn cả ngã về không mở hộp quà. Sau đó, một con gấu nhỏ nhảy ra. Nó nhếch mép cười, tay còn cầm con dao bạc mà Alice vừa bỏ vào kia. Gấu nhỏ có màu nâu toàn cơ thể, chỉ có duy nhất trên chiếc bụng là có hình trái tim màu hồng nhạt. Đôi mắt cúc áo đen của nó chớp chớp như đang xem xét Alice.

[Gấu nhỏ yêu chủ nhân của mình, vì vậy dù là cái gì làm tổn thương ngài, nó đều sẽ cố gắng trả thù.]

Alice nhấc tay ra, gấu nhỏ dừng trên người em, một người một gấu cứ thế mà liếc mắt nhìn nhau. Alice cảm thấy giữa em và nó có một mối liên kết kỳ diệu không tên nào đó, nó còn thân mật đòi thương thương em, việc này khiến Alice có chút vui mừng.

Em nhỏ giọng nói: “Hùng Hùng, em có thể đuổi tên người xấu bên ngoài kia đi giúp chị không?”

Trên mặt gấu nhỏ chỉ có một nụ cười, nghe Alice nói xong, nó nghiêng đầu nhìn em một lúc, xong liền gật đầu rồi lững thững bước tới cửa.

Alice chui vào trong gầm giường. Em nghe thấy bên cửa sổ phát ra tiếng động lạ, sau đó tiếng đập cửa đáng sợ bên ngoài cuối cùng cũng dừng lại. Người đàn ông đáng sợ gấp trăm lần gấu đen trong lòng Alice kêu gào đau đớn, ông ta gào lên: “Mẹ nó! Mi là thứ gì hả!”

Alice không biết sau đó đã xảy ra chuyện gì, nhưng em có chút lo lắng cho gấu nhỏ của mình. Dù nói gì đi nữa nó cũng chỉ là một con gấu bông mềm mại bẳng vài được chuyển hoá, nếu người đàn ông kia tàn bạo một chút chắc chắn có thể xé nó ra thành từng mảnh nhỏ, hoặc ông ta sẽ mang gấu nhỏ đi đốt. Như vậy thì bé con đáng thương nhỏ bé của em sẽ bị hại thảm lắm...

Alice không biết, thật ra gấu bông vải kia thực sự không có công năng gì đặc biệt, nhưng con dao trong tay nó lại chẳng phải đồ chơi. Người đàn ông táo bạo kia căn bản không chú ý tới một con gấu vải lặng lẽ xuất hiện sau lưng. Vì vậy, nó dễ dàng da^ʍ được một dao vào thận ông ta. Trong nháy mắt người đàn ông nhảy dựng lên, ông ta xoay người như muốn nhìn xem kẻ nào to gan đâm ông ta bị thương, nhưng đập vào mắt ông ta lại là...

“Thứ quái vật gì vậy!?” Ông ta kinh ngạc thét lên chói tai. Mọi sự kiêu ngạo đầy bạo ngược trước đó dễ dàng bị đánh tan. Ông ta định đưa tay ra bắt lấy con gấu vải kỳ quái kia, nhưng đáp lại ông ta lại là một lưỡi dao sắc bén loé sáng trên tay gấu nhỏ...

Alice nghe thấy tiếng kêu gào hỗn loạn bên ngoài, xong có thứ gì đó bị đánh ngã, còn có tiếng mắng chửi loạn xạ của người đàn ông kia, sau đó, tiếng vang dần xa đi như bị ai đó dắt ra xa vậy.

Alice không dám lộn xộn. Em sợ mình vừa đi ra liền bị người đàn ông kia nấp ở đâu đó đánh úp. Em nằm sấp trên mặt đất, cố gắng bỏ qua nhưng sự không thoải mái xung quanh, em đang đợi gấu nhỏ về. Alice chờ rồi chờ, quá nhiều mệt nhọc cùng sợ hãi ập tới khiến em dần rơi vào giấc ngủ, dường như thân thể này đã trải qua một thời gian dài phải lăn lộn trong thiếu thốn, tinh thần cùng cơ thể cùng lúc khổ cực khiến em vô thức rơi vào mê man. Dần dần, em đặt cằm lên trên mu bàn tay, đôi mắt nặng nề khép lại...

Thứ đánh thức Alice dậy chính là tiến g động bén nhọn đầy chói tai, sau đó giống như có rất nhiều người ngoài kia đang vội vàng chạy tới. Đầu não Alice trống rỗng, em còn chưa kịp phục hồi lại tinh thần sau khi xuyên không tới đây và đối mặt với hiểm nguy. Điều này không có gì đáng ngạc nhiên, bởi vì ngay cả một người lớn cũng không thể nhanh chóng xử lý được chuyện này ổn thoả. Giờ việc mà Alice có thể làm tốt nhất đó chính là tự bảo vệ bản thân mình.

Một luồng ánh sáng trắng chói lóa chiếu tới, Alice vô thức giơ tay lên nhằm ngăn cản thứ ánh sáng đó, đôi mắt khô khốc theo bản năng chảy nước. Alice không nghe thấy tiếng phá cửa của đối phương, có lẽ em đã suy yếu tới mức không thể tập trung tinh thần được nữa.

Sự đề phòng của đối phương rất nhanh đã hạ xuống, người đó tắt đèn pin, thay vào đó là tiếng gọi đầy nôn nóng. Alice nghe thấy người đó nói: “Này, ở đây! Gọi xe cứu thương đi, bên này có một đứa trẻ!!”