Chương 9

Cần gì, nàng đều hỏi Vương Vĩ mang về giúp.

La Lan đúng là sống quá an nhàn, thoải mái.

Vương Vĩ thì lại rất hài lòng với cuộc sống hiện tại. Tuy bận rộn hơn trước, nhưng ngày nào trở về cũng được thấy tức phụ xinh đẹp, buổi tối còn được ôm nàng mềm mại ngủ một giấc, dù có mệt mỏi đến đâu, sáng hôm sau tỉnh dậy tinh thần vẫn phơi phới.

Thế nhưng, khi hai người còn đang chìm trong hạnh phúc của riêng mình, thì ánh mắt người ngoài lại chẳng mấy thiện cảm.

Đặc biệt là đám chị em vợ lính trong khu tập thể.

La Lan lâu nay không hề xuất hiện trước mặt mọi người, càng ngày càng trở nên thần bí khó đoán. Trong thời gian ấy, dĩ nhiên cũng không thiếu mấy chị tò mò, nhiệt tình tới gõ cửa muốn làm quen.

Chỉ tiếc là, so với mấy người chẳng thân quen, Hồng Lâu Mộng lại hấp dẫn nàng hơn nhiều. Thế nên, nàng chẳng chút do dự từ chối hết.

Thời gian trôi qua, lời ra tiếng vào bắt đầu rộ lên.

“Có phải tức phụ của Vương doanh trưởng bị bệnh gì không đấy?”

“Bệnh gì mà bệnh? Ta thấy tám phần là có vấn đề thần kinh!”

“Chuyện khác không nói, riêng việc này là thấy thương Vương doanh trưởng rồi. Nghe đâu họ cưới nhau đã bảy năm rồi mà đến giờ vẫn chưa có con. Mà các ngươi có biết không, cả cơm trưa lẫn cơm tối, đều là Vương doanh trưởng tự đi lấy từ nhà ăn mang về đấy. Nghĩ thử xem, vợ hắn lười đến mức nào cơ chứ?”

“Thật đấy, chẳng hiểu loại vợ thế này rước về làm gì nữa.”

“Phải rồi, các ngươi có từng thấy không? Đêm nào ta cũng thấy Vương doanh trưởng bưng quần áo cả hai vợ chồng ra hồ giặt đấy.”

“Không đùa chứ? Quần áo của chính mình mà nàng ta cũng không giặt à?”

“Thế mấy người có ai từng thấy nàng ta giặt đồ chưa?”

Một đám chị em phụ nữ lắc đầu đồng loạt.

Dĩ nhiên, La Ngọc – chị họ của La Lan – cũng không phải chưa từng lên tiếng giải thích. Có điều, không những chẳng ai nghe lọt tai, mà còn bị người ta gạt phăng:

“Giải thích gì mà giải thích. Bệnh tật gì, rõ ràng là bệnh lười!”

“Đúng thế, không hiểu mấy năm trước Vương doanh trưởng chịu đựng thế nào mà không đuổi luôn đi cho rồi!”

La Ngọc thì siêng năng, ăn nói cũng có duyên, tính tình lại phóng khoáng, tử tế… Đặt cạnh La Lan, sự khác biệt lại càng rõ ràng. Đến mức, chẳng cần nàng biết, người ta đã gán cho nàng cái danh "Đại Lười" lúc nào không hay.

Tối hôm đó, trước khi ngủ, La Ngọc quay sang nói với nam nhân bên cạnh:

“Chàng nói xem, chúng ta đến đây cũng gần hai mươi ngày rồi. Trong nhà thu dọn cũng tươm tất cả. Hay là mời mấy chiến hữu của chàng với người nhà họ tới ăn một bữa, làm quen nhau chút, sau này sống chung cũng dễ dàng hơn.”

"Được thôi, nàng định thời gian đi."

Vương Duệ rất đồng tình với ý kiến này, dù nàng không nhắc thì chỉ vài hôm nữa hắn cũng sẽ chủ động đề xuất.

"Vậy chàng thấy, hay là chúng ta mời cả Tiểu Lan và nhà muội ấy tới luôn, được không?"

La Ngọc vừa nói xong, như sợ Vương Duệ do dự, liền nói thêm: "Mấy ngày nay, Tiểu Lan vẫn không bước chân ra khỏi cửa. Người trong khu nhà đã bắt đầu bàn ra tán vào rồi. Ta nghĩ, đến hôm đó có thể đưa Tiểu Lan vào bếp, cùng nấu một bàn tiệc thật lớn, rồi nói là hai chị em ta cùng nhau chuẩn bị, như vậy sẽ ổn hơn."

"Ngươi thật là..."