Chương 49

Nhìn những bao lớn bao nhỏ đang được khuân vào, lại thấy ánh mắt người khác đầy vẻ ngưỡng mộ, ông cười hớn hở như hoa nở, miệng thì vẫn trách móc:

“Mua chi lắm đồ thế này, đúng là hoang phí. Lần trước mấy bộ đồ gửi về, cha mẹ còn chưa mặc hết đâu nhé!”

Đúng là khoe của. Rõ ràng là đang khoe.

Cả nhà cùng nhau dọn hết đống đồ vào trong, còn Lưu Tiểu Thúy thì đã dẫn theo ba nàng dâu vào bếp nhóm lửa, nấu nước, pha trà. Khi bưng khay trà lên, vừa bước vào đã thấy La Lan ngồi ngay ngắn trên ghế, dáng vẻ điềm nhiên như thể đang chờ người ta mang nước tới dâng tận tay.

Nở một nụ cười gượng, cuối cùng nàng vẫn lựa chọn không nhìn thì đỡ bực, quay sang ngắm bảo bối nhi tử, liền hết giận.

“Đại nương, ngươi không cần xen vào giữa chúng ta.”

Trần Hưng Hoa đứng dậy, trong tay cầm một quả táo đỏ rực, lên tiếng: “Cho ta mượn phòng bếp một lát.”

“Để ta làm cho, ngươi cứ ngồi đó, sao có thể để khách động tay?”

Lưu Tiểu Thúy cười tươi tắn, nhưng trong lòng thì âm thầm buồn bực. Chiến hữu của Tiểu Vĩ này đúng là chẳng để tâm gì cả. Không phải nàng để ý một quả táo, nhưng… hắn chỉ lấy ra đúng một quả, chẳng lẽ định trước mặt bao nhiêu người mà ngồi ăn một mình?

“Nương, để hắn làm đi.”

Vương Vĩ biết rõ, quả táo đó là chuẩn bị riêng cho tức phụ nhà mình.

“Tiểu Vĩ…”

“Không sao đâu, đại nương, ta tự làm được.” Trần Hưng Hoa nói xong liền đi thẳng vào bếp, chưa đầy ba phút sau đã mang ra một đĩa táo được tỉa gọt khéo léo, bày biện vô cùng đẹp mắt.

Thôi được, Lưu Tiểu Thúy thừa nhận, nàng không có tay nghề đó, cũng không cầu kỳ đến vậy. Nhà bọn họ ăn táo, nhiều lắm là rửa sơ qua nước, chẳng ai gọt vỏ, cứ thế cắn mà ăn thôi.

Nhưng còn chưa hết bất ngờ, một người bạn khác của Tiểu Vĩ mang ghế lại, đặt ngay bên cạnh La Lan. Trần Hưng Hoa cũng đi đến, dùng cái ghế nhỏ làm bàn trà, đặt đĩa táo lên đó. Ý tứ quá rõ ràng — đây là phần dành riêng cho nàng.

“Tiểu Vĩ, chuyện này là sao vậy?”

Vương Đại Sơn hơi khó hiểu, chẳng lẽ mấy người kia thật sự là chiến hữu của Tiểu Vĩ? Sao ai cũng xoay quanh tức phụ của hắn thế?

“Cha, nương, tối nay con sẽ kể rõ với hai người.”

Trước khi về nhà, cấp trên đã đồng ý để tiết lộ một vài thông tin về tức phụ cho hai bên phụ mẫu.

Đến bữa cơm tối, vì nhà họ Vương quá đông người, Trần Hưng Hoa chỉ chuẩn bị phần ăn riêng cho La Lan. Mọi người nhà họ Vương chỉ biết ngẩn ra nhìn nàng ăn một mình, tuy đồ ăn của họ cũng chẳng thiếu món gì, nhưng trong lòng vẫn cảm thấy nghèn nghẹn, khó chịu làm sao.

Đặc biệt là mấy chị em dâu như Chu Quế Hoa.

Thế này là sao chứ?

Chẳng lẽ La Lan cao quý hơn các nàng? Dựa vào đâu mà được đãi ngộ đặc biệt đến thế?

...

Mãi cho đến khi mấy anh em của Vương Vĩ đưa vợ con về nhà ngủ.

Vương Đại Sơn và Lưu Tiểu Thúy vẫn còn đang ngạc nhiên nhìn tiểu tử kia lấy ra thiết bị y tế mới nhất từ bệnh viện, kiểm tra sức khỏe cho con dâu nhà mình.

“Cha, nương.”

Vương Vĩ lúc này mới lên tiếng, kể lại tất cả những điều có thể nói.

Suốt một giờ đồng hồ, hai vợ chồng già chẳng nói câu nào. Trong ánh mắt họ, đã không còn một chút bất mãn nào với cô con dâu này nữa.