La Lan nhìn theo, trong lòng không khỏi khó chịu. Người đâu mà phiền phức, có chuyện thì nói đại ra cho xong, xong rồi thì đi đi, còn vòng vo chi cho mệt!
Cũng may chỉ là một hai cái bát, La Ngọc rửa nhanh rồi quay lại, vừa lau tay vừa nói tiếp: "Tiểu Lan, ngươi nên tập làm việc nhà đi. Vương Vĩ huấn luyện mệt mỏi cả ngày, ngươi cũng nên thông cảm. Chuyện rửa bát thế này vừa đơn giản lại nhẹ nhàng, thử làm đi."
La Lan nhìn nàng, mặt không chút biểu cảm: "Rốt cuộc ngươi có chuyện gì?"
"Ta biết ngươi không thích nghe mấy lời này, nhưng ta cũng là vì tốt cho ngươi thôi."
Thấy ánh mắt La Lan đã lộ rõ sự mất kiên nhẫn, La Ngọc đành đổi giọng: "Được rồi, không nói nữa. Là thế này…
Ta với đại tỷ phu của ngươi đã ở đây cũng được một thời gian, hai người chúng ta tính rủ mấy chiến hữu của huynh ấy và gia đình họ đến nhà dùng bữa cơm. Đến hôm đó, hai nhà mình cùng chuẩn bị. Ngươi thấy sao?"
"Ngươi đi nói với Vương Vĩ đi, mấy chuyện đó ta không quan tâm."
Thật ra La Lan định từ chối. Dù sao nàng chẳng quen biết gì mấy người kia, hà cớ gì phải tiếp đãi?
Nhưng nghĩ lại, mấy người đó đều là đồng đội quen biết của Vương Vĩ. Vì thế, nàng mới nể mặt nói vậy.
La Ngọc nhìn La Lan, đôi mắt như mang chút bất đắc dĩ, nhưng sâu trong ánh nhìn ấy lại ẩn giấu rõ ràng một thứ cảm xúc khác: ghen tị.
Vì cớ gì?
Chỉ cần đổi thành một người đàn bà khác, tất cả chuyện đời trước Vương Vĩ đều không màng. Nhưng khi tức phụ là La Lan, hắn lại cẩn thận chăm lo từng chút một.
Rốt cuộc nàng ta hơn mình ở điểm nào chứ?
Chẳng lẽ nàng sinh ra đã mang mệnh khổ cực?
Không đời nào.
Cứ cái kiểu chẳng giống ai như La Lan mà tiếp tục thế này, sớm muộn gì Vương Vĩ cũng phát chán cho xem.
Hừ, nàng ta cứ chờ đến cái ngày đó đi!
"Được rồi, ta sẽ bảo đại tỷ phu của ngươi đi tìm Vương Vĩ. Đợi chốt được ngày, hôm đó ngươi nhớ tới sớm một chút, nghe chưa?"
"Để khi đó rồi tính."
La Lan chẳng hề gật đầu đồng ý, chỉ lạnh nhạt đáp lại, rồi hỏi luôn: "Ngươi còn chuyện gì nữa không? Không thì đừng làm phiền ta nữa."
"Không có..."
Trời biết, đối mặt với kiểu lạnh nhạt như vậy của La Lan, nàng phải cố gắng đến mức nào mới giữ nổi vẻ dịu dàng của một người tỷ tỷ mẫu mực. Nhưng nghĩ đến đám chị em vợ lính đang dỏng tai hóng chuyện ở tầng ngoài, ánh mắt nàng bỗng lóe lên một tia tính toán.
"Ngươi ở nhà phải chú ý giữ sức khỏe đấy, mấy hôm nay thời tiết thay đổi thất thường, đừng để bị cảm lạnh, biết không?"
"Biết rồi."
[Ngươi có thể đi nhanh chút không?]
"Ăn uống đầy đủ vào, đừng cứ ru rú trong nhà mãi, có thời gian thì ra ngoài đi dạo, hít thở không khí trong lành..."
Nghe giọng La Ngọc cứ như chuẩn bị đọc hết một quyển cẩm nang sinh hoạt, La Lan lập tức đứng dậy, đi thẳng đến cửa. Nàng mở mạnh cánh cửa ra — không ngờ, ngay ngoài cửa là một đống người…
Ừm, đây là... nghe trộm bị bắt tại trận?
Cảnh tượng đúng là sống động.
Mấy tẩu tử đứng quanh giật nảy mình, vội vã vỗ vỗ bụi bặm vốn không hề tồn tại trên người, cười gượng vài tiếng, người thì giả vờ nói nước trong nồi sôi, người thì nhớ ra con trong nhà sắp tỉnh, rồi ào ào tản đi như chưa có gì xảy ra.