Khương Oánh: “Thế nào là thế nào? Chuyện giữa đàn ông và phụ nữ thôi, làm sao nói rõ được, cô cũng biết đấy, Từ Thương Tinh thích tôi.”
Khương Duyệt hít một hơi thật sâu.
“Anh ấy tỏ tình với chị à? Nhưng chị vẫn chưa ly hôn, hai người không thể ở bên nhau được.”
Khương Oánh: “Những lời này cô nên nói với anh ta mới phải, à tất nhiên, tôi cũng đã nói rồi, nhưng mà… hình như anh ta không bận tâm.”
Khương Duyệt: “Không thể nào.”
Trong lòng cô ta, Từ Thương Tinh là một con người vô cùng kiêu ngạo và lạnh lùng, là nam thần của cô ta, làm sao anh ta có thể không bận tâm việc Khương Oánh là phụ nữ đã có chồng kia chứ, chắc chắn là Khương Oánh quyến rũ anh ta, nói với anh ta rằng sẽ ly hôn vì anh ta.
Khương Duyệt: “Chị ly hôn với Trình Tư Niên thực ra là để tiến đến với Từ Thương Tinh chứ gì?”
Những lời này trước đây Khương Duyệt từng nói cho Trình Tư Niên nghe, nhưng bản thân cô ta không thực sự nghĩ vậy. Tuy nhiên… giờ đây cô ta cũng dao động.
Khương Oánh không tính đáp lại lời Khương Duyệt, cô nhận ra cảm xúc của Khương Duyệt lúc này rất phức tạp, thậm chí ánh mắt nhìn cô cũng tràn đầy ghen tị và oán hận, Khương Oánh thích nhìn thấy những cảm xúc này trong mắt Khương Duyệt.
So với vẻ ung dung, nhẹ tựa mây bay của Khương Oánh, Khương Duyệt lại trông có vẻ tức giận và kích động hơn nhiều.
Đặc biệt là khi Khương Oánh thể hiện vẻ mặt châm biếm và khinh thường, cô ta như sắp nổi điên lên.
Cứ như thể bản thân cô ta trước mặt Khương Oánh chỉ là một con hề.
“Rốt cuộc làm sao mà chị biết được chuyện giữa tôi và Trình Tư Niên?”
Khương Oánh tự dưng bước một bước tới gần Khương Duyệt, Khương Duyệt giật mình, vội lùi lại.
Khương Oánh đi tiếp thêm một bước, cô ta lại lùi. Sau khi lùi hai bước, Khương Duyệt dâng lên một cơn giận bị sỉ nhục, cô ta đứng thẳng người, không nhúc nhích.
Khương Oánh cao hơn Khương Duyệt một tí, nói với ánh mắt từ trên cao nhìn xuống: “Vậy thì phải hỏi người chồng tốt của cô rồi.”
“Cố Trầm?” Khương Duyệt kinh ngạc thốt lên.
....
Khương Viễn Thụ ngồi trong phòng khách, đợi một lúc mà Khương Oánh và Khương Duyệt vẫn chưa nói xong, cả hai đều nói bằng giọng rất nhỏ, Khương Viễn Thụ không nghe được gì.
Ông cau mày trầm ngâm, lát nữa khi Trình Tư Niên đến, ông phải làm sao để khiến Trình Tư Niên sám hối nhận lỗi trước mặt Khương Oánh mới được.
Nhưng dù Trình Tư Niên có quỳ xuống van xin Khương Oánh, ông cũng sẽ không để cho Khương Oánh tha thứ cho cái thằng khốn nạn đó.
Với điều kiện của Khương Oánh, đàn ông gì mà không có, có ly hôn đi nữa thì vẫn có thể tìm được người tốt hơn Trình Tư Niên cả trăm lần.
Khương Viễn Thụ nghĩ vậy.
Con gái ông chính là người tuyệt vời nhất trên thế giới.