Từ đó, Khương Duyệt đã biết, cô ta và Khương Oánh là khác nhau. Dù bề ngoài Khương Viễn Thụ đối xử với cô ta cũng không tệ, mỗi tội người ông quan tâm nhất chỉ có mỗi Khương Oánh.
Quan niệm này càng làm tăng thêm sự oán hận của cô ta đối với Khương Oánh, cô ta luôn âm thầm tự nhủ rằng mình phải tính toán cho bản thân, còn cố ý chia rẽ Khương Oánh và Khương Viễn Thụ.
Nghĩ đi nghĩ lại, cuối cùng Khương Duyệt đã quyết định sẽ thử thăm dò thái độ của Khương Oánh trước, rồi mới xem xem có nên nói với Khương Viễn Thụ hay không, biết đâu Khương Oánh không nói ra thật.
“Chị, chị qua đây một chút, em có chuyện muốn nói với chị.”
Khương Duyệt đứng dậy, muốn nói chuyện riêng với Khương Oánh.
“Ba, con và chị nói vài câu.”
Tuy không biết Khương Duyệt muốn nói điều gì với Khương Oánh, nhưng Khương Viễn Thụ nghĩ Khương Duyệt có thể cảm thấy một số chuyện không tiện hỏi trước mặt đàn ông đàn ang như ông, hai chị em thủ thỉ riêng sẽ tốt hơn, nên ông gật đầu, “Đi đi.”
Khương Oánh nhìn Khương Duyệt như nhìn một con hề đang nhảy nhót, ánh mắt lộ rõ vẻ khinh miệt và lạnh lùng.
Khương Duyệt cực kỳ khó chịu trước ánh mắt của Khương Oánh, nhưng lại không thể nói gì.
Hai người đi đến phòng bên.
Khương Oánh dừng bước, lạnh nhạt nói: “Nói đi, bắt đầu màn trình diễn của cô.”
“Chị, chị nhất định phải nói chuyện như thế à?”
Khương Oánh cười nhạo, “Không thì sao, cô muốn tôi cười ha há ôm cô, rồi bảo cô em gái ngoan của chị, cảm ơn em đã quyến rũ chồng chị à?”
Khương Duyệt: “…”
Từ bao giờ miệng mồm Khương Oánh trở nên sắc bén như vậy chứ, Khương Duyệt xấu hổ không thôi.
“Hay là tôi phải cảm ơn cô vì đã giúp tôi nhìn rõ bộ mặt thật của gã đàn ông khốn kiếp đó? Nhưng cũng phải nói thật, em gái vì chị mà hy sinh lớn như vậy, chị thật sự phải tặng em một món quà lớn đó.”
Khương Duyệt: “… Chị nhất định phải nói như thế à?”
Khương Oánh cười khẩy, như thể những lời Khương Duyệt nói là một câu vô nghĩa buồn cười.
Khương Duyệt siết chặt nắm tay, nghiến răng, kìm nén cơn giận, nói: “Em muốn hỏi chị, nếu chị đã quyết định ly hôn với Trình Tư Niên, vì sao chị không nói với ba là do em.”
Khương Oánh nhếch môi, nói một cách đầy ẩn ý: “Cô nghĩ xem?”
Khương Duyệt: “Em không biết, em đang hỏi chị đấy.”
Khương Oánh khoanh tay, hếch nhẹ cằm nhìn Khương Duyệt, “Mắc gì tôi phải nói cho cô biết?”
Khương Duyệt: “…”
Thật lòng cô ta không muốn nói chuyện tiếp với Khương Oánh nữa, sợ nói thêm vài câu sẽ bị chọc tức chết.
Khương Oánh từ bao giờ trở thành như vậy?
Thế nhưng, Khương Duyệt không thể không thừa nhận, dù dáng vẻ của Khương Oánh đáng ghét và đáng giận đến thế nào, vẻ đẹp của cô lại khiến cô ta ghen tị và ngưỡng mộ.
Mỗi biểu cảm, mỗi cử chỉ của cô đều quyến rũ hơn hẳn so với trước đây.
Thấy câu hỏi này không moi được gì, Khương Duyệt dứt khoát đổi sang một câu hỏi khác, cũng là điều cô ta luôn canh cánh trong lòng, “Chị và Từ Thương Tinh rốt cuộc là thế nào?”