Chương 14.3: Thế giới 1: Trắng giàu đẹp (50)

Trước đây ông đã nghĩ gì mà lại đi đổ lỗi cho Khương Oánh chứ.

Khương Viễn Thụ càng thêm tự trách, thở dài một tiếng.

Ông lấy điện thoại ra xem giờ, nghĩ thầm sao Khương Oánh vẫn chưa về.

Thấy vậy, Khương Duyệt bèn nói ra những lời đã chuẩn bị sẵn từ trên đường.

“Ba, thực ra chị và Trình Tư Niên đã hết tình cảm từ lâu rồi. Dạo này chị rất thân thiết với một người đàn ông, lần trước con còn thấy chị ấy đi hẹn hò với người đó, cử chỉ rất thân mật… Con luôn muốn nói cho ba biết, nhưng lại không biết phải nói thế nào.”

“Con nói thật à? Oánh Oánh đi hẹn hò với người đàn ông khác?”

Khương Duyệt nom gật đầu thì tự dưng nghe thấy tiếng bước chân.

Lúc Khương Duyệt vào nhà không đóng cửa, nên Khương Oánh bước vào không phát ra tiếng động. Đến khi cô đi vào phòng khách, họ mới nghe thấy.

Phản ứng của Khương Viễn Thụ khi thấy Khương Oánh hoàn toàn khác so với khi thấy Khương Duyệt, ông lập tức đứng dậy, “Oánh Oánh, con về rồi.”

Khương Oánh đặt túi xuống, gật đầu bước đến trước mặt Khương Viễn Thụ, “Ba.”

Cô nhìn sang Khương Duyệt, nhưng nét mặt cô khi nhìn Khương Duyệt hết sức lạnh lùng, thậm chí không thèm chào hỏi mà lập tức dời tầm mắt đi.

Khương Viễn Thụ đổ dồn tất cả sự chú ý cho Khương Oánh, nên ông nhanh chóng nhận ra thái độ của cô đối với Khương Duyệt có chút kỳ lạ.

Trước đó trong điện thoại cũng y hệt, hai chị em này làm sao thế? Ông đã cho người đi điều tra rồi, chắc chắn sẽ sớm có kết quả thôi.

Khương Viễn Thụ một lần nữa phiền lòng vì bản thân hiểu quá ít về con gái.

“Một lát nữa Trình Tư Niên sẽ đến.” Một câu nói của Khương Oánh khiến Khương Duyệt và Khương Viễn Thụ đồng thời biến sắc.

“Nó còn dám đến! Đợi lát nữa xem ba có đánh gãy chân nó không.” Khương Viễn Thụ hùng hổ nói.

Khương Oánh: “Là con bảo anh ta đến, để nói rõ mọi chuyện trước mặt mọi người.”

Khương Viễn Thụ hừ một tiếng, nhưng trước mặt Khương Oánh, ông vẫn cố gắng an ủi cô, không muốn cô quá buồn bã.

Nghĩ đến chuyện Khương Duyệt vừa nhắc về việc Khương Oánh hẹn hò với người đàn ông khác, Khương Viễn Thụ lăn tăn đôi lát, nhưng cuối cùng không hỏi ra miệng. Chuyện như thế này, dù Khương Oánh có làm thật, thì chắc chắn cũng có lý do. Ít nhất ở điểm này, ông tin tưởng con gái mình, con bé sẽ không làm sai.

Dù có sai, người sai cũng là Trình Tư Niên.

Chẳng lẽ Trình Tư Niên cắm sừng con gái ông mà con gái ông còn phải ngoan ngoãn giữ tiết cho gã?

Dựa vào đâu chứ, Khương Oánh rõ ràng là cục vàng được Khương Viễn Thụ ông nâng niu cưng chiều kia mà.

Làm sao con bé chịu được ấm ức như vậy. Dù bây giờ Khương Oánh có muốn tìm mấy người bạn trai, ông cũng ủng hộ.

Trình Tư Niên căn bản không xứng chỉ trích Khương Oánh.

Khương Viễn Thụ chính là kiểu người bao che khuyết điểm như vậy đấy.

Có điều, vừa rồi nghe giọng điệu của Khương Duyệt, hình như nó cho là Trình Tư Niên làm sai, Khương Oánh cũng làm sai nốt, cả hai đều như nhau?

Nếu Khương Oánh chưa tới thì Khương Viễn Thụ đoan chắc sẽ phải nói cho rõ với Khương Duyệt. Trình Tư Niên là Trình Tư Niên, chị con là chị con, sao có thể giống nhau được?

….

Nghe nói lát nữa Trình Tư Niên cũng sẽ đến, Khương Duyệt có chút chột dạ, vậy thì chuyện kia chắc chắn không giấu được nữa.

Vì sao Khương Oánh vẫn chưa nói sự thật cho Khương Viễn Thụ, chị ta đang toan tính gì đây?

Muốn để cô ta tự mình nói ra trước mặt Khương Viễn Thụ?

Hay là… chị ấy cảm thấy mất mặt, xấu hổ, sợ kích động đến Khương Viễn Thụ, vậy nên mới miễn cưỡng giúp cô ta che giấu?

Nếu là trường hợp thứ hai, liệu chị ta có tiếp tục giúp cô ta giấu mãi không?

Khương Duyệt do dự không biết có nên chủ động nói với Khương Viễn Thụ hay không.

Trong lòng cô ta cũng đang cân nhắc, nếu tự mình nói ra, có lẽ sẽ tốt hơn là để Khương Viễn Thụ biết từ người khác.

Từ nhỏ đến lớn, Khương Duyệt hiếm khi thấy Khương Viễn Thụ nổi nóng. Lần duy nhất là khi Khương Oánh bị thương, Khương Viễn Thụ tức giận đùng đùng, thẳng thừng sa thải bảo mẫu không trông nom tốt Khương Oánh. Nếu không phải Khương Oánh lên tiếng bênh vực, Khương Viễn Thụ dám mà trút cơn giận lên cả cô ta.