Về thân thể này của nguyên chủ… Thời Trăn nhắm mắt lại, những mảnh ký ức đẫm máu kinh hoàng kia lại lần nữa ngoài ý muốn trào dâng.
Ba ngày trước, một người thợ mỏ có ý đồ chạy trốn, sau đó bị bắt lại. Gã cai quản ở đây là một tên biếи ŧɦái, lấy việc hành hạ người sống đến chết làm thú vui, gϊếŧ một người răn trăm người, ngay trước mặt tất cả thợ mỏ mà dùng thủ đoạn tàn nhẫn tận cùng, tra tấn người kia đến sống không bằng chết. Cuối cùng, trên mặt đất chỉ còn sót lại một bãi máu thịt mơ hồ…
Nguyên chủ chỉ là một bé gái mồ côi ở thôn quê, chưa từng chứng kiến cảnh địa ngục nào như vậy, đã bị dọa cho hồn bay tán loạn ngay tại chỗ. Sau khi chứng kiến cảnh ấy trở về liền trực tiếp đi đời nhà ma.
Ngay sau đó, Thời Trăn xuyên đến, tiếp nhận thân thể này cùng toàn bộ ký ức bi thảm, mặc dù bản thân nàng đến từ thời đại tin tức bùng nổ, tự nhận năng lực chịu đựng cùng tâm lý không tồi, nhưng cũng mất rất lâu mới miễn cưỡng đè nén được cái bóng ma đầy rẫy máu me ấy. Ở xã hội văn minh kia, những trường hợp thế này, ngay cả truyền hình cũng bị cấm chiếu.
Thế giới xa lạ này gọi là đại lục Lạc Vân. Mảnh ký ức của nguyên chủ chỉ cho nàng biết nơi đây có bốn quốc gia, còn khu vực mỏ khai thác mà nàng bị bán tới thuộc lãnh thổ nước Phàn Dương.
Nhưng nguyên chủ vốn chỉ là một bé gái mồ côi sống nơi thôn xóm hẻo lánh, rất hiếm khi ra ngoài, nên với cái gọi là kinh thành hay triều đình hoàn toàn mờ mịt.
Chỉ biết rằng vị hoàng đế cao cao tại thượng kia chìm đắm trong cái thuật trường sinh hư vô mông lung, bỏ mặc kế sách nước nhà và đời sống bá tánh. Trên làm dưới theo, cả quốc gia chiến loạn triền miên, nạn đói khắp nơi, tính mạng dân đen ở tầng đáy rẻ rúng chẳng khác nào cỏ rác. Còn nguyên chủ, chẳng qua chỉ là một hạt bụi nhỏ bé trong dòng lũ đen tối của thời đại này, tùy thời đều có thể bị nghiền nát.
Về phần mỏ quặng này… Thời Trăn gần như có thể khẳng định, đây chính là mỏ tư nhân.
Nếu không, sao phải lén la lén lút làm việc như thế, coi thợ mỏ chẳng khác nào súc vật mà cầm tù, áp bức?
Nguyên chủ chẳng qua chỉ là một bé gái lên núi tìm ăn, nghèo khổ mà bị tai họa bất ngờ rơi xuống. Thân thể nguyên chủ mới tới đây chừng hai tháng, trước đó chỉ làm mấy việc lặt vặt như nhặt đá vụn.
Nhưng ba ngày trước, biến cố thảm khốc xảy ra, kẻ cai quản như bị kích động hung tợn, ra lệnh bắt toàn bộ thợ mỏ, bất luận già trẻ, trẻ em bị đẩy vào khai thác mạch quặng nặng nề.