Chương 1.2: Mở màn khai thác mỏ

“Người tiếp theo!” Rốt cuộc, phía trước vang lên một tiếng quát lớn.

Âm thanh này đối với Thời Trăn trong giây phút này chẳng khác nào tiếng gọi của thiên nhiên.

Cứu mạng, đời trước nàng chịu khổ nhiều đến đâu cũng chưa từng khổ đến mức này!

Nàng gần như kéo lê bước chân qua đó, dốc hết chút sức lực cuối cùng đặt cái sọt nặng “loảng xoảng” xuống đất, toàn thân theo đó cũng nhũn ra đôi phần.

Người phụ trách kiểm tra khoáng thạch là một nam nhân cao to, lưng hùm vai gấu, bên hông vắt một thanh đao ngắn lóe lên ánh sáng lạnh lẽo, tỏa ra sát khí khiến người khác không dám lại gần.

Mặt hắn không chút biểu cảm, cầm từng khối khoáng thạch trong sọt lên, cẩn thận ước lượng. Trái tim Thời Trăn treo ngược đến cổ họng, thừa lúc hắn không chú ý, nhanh chóng liếc nhìn giao diện nhiệm vụ lơ lửng trước mắt, trong lòng không tiếng động mà khẩn thiết thầm niệm, biến mất đi.

May mắn, những khối khoáng thạch đen nhánh tỏa sáng kia dường như có phẩm chất không tệ.

Gương mặt căng chặt của nam nhân cao to rốt cuộc cũng lộ ra chút tươi cười, chỉ là nụ cười ấy đặt trên ngũ quan dữ tợn của hắn chẳng những không có lấy nửa phần ấm áp, ngược lại càng thêm đáng sợ.

“Ừm, lần này chất lượng không tồi.” Hắn nói với cái giọng khàn khàn, ánh mắt đảo qua tiểu nha đầu trước mặt.

Quần áo rách rưới, da dẻ xanh xao vàng vọt, cả người mang dáng vẻ thiếu ăn trong thời gian dài, duy chỉ có đôi mắt kia, dù hãm sâu trong hốc mắt nhưng ánh sáng lại long lanh, lộ ra một loại nhạy bén cùng ẩn nhẫn không hợp với tuổi tác.

Nam nhân cao to dường như động chút lòng trắc ẩn, nghiêng đầu nói với kẻ phụ trách phát đồ ăn bên cạnh: “Thưởng cho nha đầu này thêm hai cái bánh bao.”

Nghe vậy, hốc mắt Thời Trăn đột nhiên nóng lên, một luồng chua xót mãnh liệt dâng thẳng lên mũi. Mỗi ngày, khẩu phần của bọn họ chỉ là một cái màn thầu cùng một bát cháo loãng. Giờ được thêm hai cái bánh bao, nàng sẽ không còn lo đêm đến đói đến đau quặn bụng nữa. (Màn thầu thường không nhân, còn bánh bao thường có nhân.)

Nàng cẩn thận dùng mảnh vải rách gói kỹ phần đồ ăn trân quý này lại, rồi bưng chén cháo loãng đáng thương kia, lảo đảo bước về phía căn nhà tranh thấp bé.

Những ngày này, quả thực so với kiếp trước làm cô nhi còn thê thảm gấp trăm lần. Khi ấy tuy nghèo khó, nhưng ít ra còn được tự do, còn có xã hội quan tâm, chưa từng bao giờ phải chịu sự ngược đãi không có tình người, cùng cơn đói khát dày vò thế này.

Vô cùng hoài niệm những ngày tháng an ổn, tổ quốc hòa bình. Ai mà ngờ được, một sinh viên mới tốt nghiệp, thế nhưng lại lưu lạc đến một thế giới khác, làm nô ɭệ thợ mỏ, ngày ngày sống cùng roi vọt và đói khát?