Chương 1.1: Mở màn khai thác mỏ

“Bốp!”

Một tiếng roi sắc bén xé toang bầu không khí nặng nề, mang theo luồng gió khiến người ta phải giật mình, hung hăng quất xuống.

Trong nháy mắt, Thời Trăn cảm thấy lưng mình như nổ tung, bỏng rát, đau đớn đến cực điểm, tựa hồ da thịt đều muốn rách toạc. Nàng hít mạnh một hơi, hàm răng cắn chặt lấy môi dưới, gắng sức nuốt tiếng rên nghẹn nơi cổ họng, vội vàng cúi mắt, không dám có thêm bất kỳ động tác dư thừa nào.

“Còn lề mề gì nữa, không mau làm việc đi.”

Đối phương có đôi mắt tam giác xếch lên, gương mặt dữ tợn.

Hắn hung tợn trừng mắt nhìn nàng, ánh mắt kia như lưỡi dao lạnh lẽo lướt qua da thịt. Thân hình gầy nhỏ của Thời Trăn không khống chế nổi mà run rẩy mấy cái, trái tim trong l*иg ngực đập mạnh liên hồi như trống trận.

Nàng ép buộc bản thân dời khỏi giao diện nhiệm vụ đang lơ lửng trước mặt mà chỉ có nàng mới có thể nhìn thấy, giao diện nhiệm vụ hiện ra lúc này chẳng khác nào là một sự châm chọc.

Nàng khó nhọc gượng ép ra một nụ cười lấy lòng, mang theo vẻ hèn mọn, giọng khô khốc cất lời: “Dạ, vâng! Lưu gia, ngài giáo huấn phải lắm, ta… ta liền làm ngay đây!”

Lời còn chưa dứt, nàng lập tức túm lấy dùi nhọn nặng trĩu trong tầm tay, hung hăng bổ mạnh vào vách đá lạnh cứng.

“Leng keng leng keng” âm thanh giòn giã lập tức hòa vào trong tiếng ồn ào đang khai thác quặng từ bốn phía. Mỗi một nhát dùi bổ xuống đều khiến chỗ giữa ngón cái và ngón trỏ tê dại. Đá vụn sụp xuống, trộn lẫn bùn đất, bên trong không ít mảnh khoáng thạch bọc một tầng ánh sáng kim loại đen bóng.

Thời Trăn không phải nhà địa chất, nhưng vẫn có thể đoán ra đây hẳn là quặng sắt. Nàng máy móc nhặt khoáng thạch lên, ném vào cái sọt nặng trĩu phía sau. Khóe mắt thoáng thấy thân ảnh lắc lư của Lưu gia lại tiến đến gần, trong nháy mắt một luồng khí lạnh từ lòng bàn chân xộc thẳng lên sống lưng, bản năng cầu sự sống khiến động tác trên tay nàng nhanh thêm mấy phần, gần như tê liệt mà múa may cái dùi.

Mồ hôi lẫn bụi đất chảy thành rãnh trên gương mặt non nớt, nhưng đã sớm bị gió sương làm cho chai sạn của nàng. Cái sọt đeo trên vai càng lúc càng nặng, ép chặt đến mức khiến nàng thở không nổi, trong lòng áp lực cuộn trào, gần như tràn ra thành sát khí.

Thật muốn vung cái dùi này lên, thử xem có thể khiến khuôn mặt ghê tởm kia vĩnh viễn biến mất hay không!

Không vì điều gì, chỉ là muốn thử một lần!

Đội ngũ kiểm tra khoáng thạch không ở lâu, nhưng dưới cái nắng gay gắt, mỗi giây đều dài dằng dặc.

Bả vai gầy yếu bị quai sọt thô ráp siết sâu vào da thịt, mấy chục cân trọng lượng như muốn nghiền nát khung xương mảnh mai, mồ hôi làm ướt sũng bộ quần áo cũ nát, dính nhớp vào thân, rồi nhanh chóng bị hơi nóng hong khô, để lại từng vệt muối ngứa rát. Mỗi lần nàng cử động, mỗi bước chân đều kéo theo cơn đau thấu tim nơi bả vai, cùng hơi thở nặng nề, dồn dập.