Chương 3.2: Lục Tây Vi

Từ lúc bà thím kia đứng trước mặt là cậu ta đã chú ý đến rồi. Tóc ngắn ngang tai, cắt kiểu đầu nấm* quê mùa không thể nào quê mùa hơn, nhìn không khác gì bác gái mới lên thành phố. Kính gọng đen to đùng đè nặng sống mũi, che mất nửa khuôn mặt, đeo vậy không thấy mệt à? Giờ đang là tháng Bảy, ai cũng mặc áo thun mà cô ta lại khoác thêm áo ngoài giặt đến bạc màu, làm ơn đi, kiếm đâu ra cái áo cổ lỗ sĩ đó vậy? Tay thì xách hai túi nilon, lại còn là túi đen, không biết túi đen rất độc hại hả? Thiếu kiến thức phổ thông trầm trọng!

(*Bản gốc 包车头: Kiểu tóc phổ biến những năm 90-2000 ở TQ – mái bằng dày, tóc ngang tai cụp vào sát mặt khiến mặt trông tròn hơn.)

Rõ ràng đã kiểm tra vé mấy lần mà vẫn không dám đòi lại chỗ ngồi, chẳng lẽ sợ làm phiền người ta ngủ? Có mắt không vậy, con nhỏ kia rõ ràng không ngủ, nó chỉ nhắm mắt nghỉ ngơi thôi, lo chuyện bao đồng! Khó khăn lắm mới đòi được ghế về thì việc đầu tiên làm lại là ngủ, không hề nhận ra cô gái ngồi cạnh cứ rúc vào trong, biểu cảm ghét bỏ như sợ dính bẩn!

Chậc, ngủ cũng giỏi thật, tay ôm túi như ôm báu vật, gật gà gật gù, miệng lúc há lúc ngậm, y như mấy ngày mấy đêm chưa được ngủ vậy. Lục Tây Vi nhìn đến buồn bực ghen ghét, gần đây cậu bị mất ngủ trầm trọng!

Cô gái mặc hai dây ngồi đối diện không ngừng tìm cách bắt chuyện với cậu, ánh mắt long lanh lấp lánh kiểu đó Lục Tây Vi đã thấy từ nhỏ đến lớn, đã phát chán rồi. Có thể đừng vô vị như vậy không? Lão tử dễ tiếp cận thế hả? Lục Tây Vi hung tợn lườm một cái cô ta mới chịu bớt bớt lại.

Nhưng đột nhiên Lục Tây Vi phát hiện một vấn đề: Từ lúc lên tàu đến lúc ngủ, bà thím kia chưa từng liếc cậu một cái nào.

Bà thím tỉnh, quay đầu nhìn cửa sổ nhưng ánh mắt hoàn toàn lướt qua cậu ta, sau đó lôi đồ ra ăn ngon lành, đầy đủ âm thanh biểu cảm, trông rất hưởng thụ. Ngủ ngon ăn ngon, mỗi lần nhai rào rạo, mỗi lần húp xì xụp là tim Lục Tây Vi lại run run theo. Đột nhiên cậu ta cảm thấy, bà thím này thật sự rất hạnh phúc.

Trong định nghĩa của Lục Tây Vi, “hạnh phúc” chính là ngủ đâu ăn gì cũng ngon. Nghe thì đơn giản, nhưng thực sự có mấy ai làm được? Nghĩ mà xem, là người thì sẽ có áp lực: Áp lực cuộc sống, áp lực công việc, áp lực tình cảm… Có áp lực sẽ có phiền não. Có phiền não, liệu còn ngủ ngon nổi không? Buổi tối không biết phải đếm bao nhiêu con cừu mới có thể vào giấc. Hơn nữa, nhiều phiền não thì cả thân lẫn tâm đều mệt mỏi, vị giác còn tốt được đến đâu? Ngủ ngon, ăn ngon – đời người như vậy mới là viên mãn.

Lục Tây Vi nheo mắt nhìn chiếc túi trên bàn, chẳng phải chỉ là một quả táo thôi sao, thật sự ngon đến vậy? Bà thím lên tàu từ trạm Hải Dương, chẳng lẽ táo Hải Dương không giống táo chỗ khác? Lục Tây Vi dời mắt khỏi túi nilon đen, bất ngờ phát hiện một bàn tay đang thò vào túi áo cô gái đó.

Đương nhiên Lục Tây Vi không phải người nghĩa hiệp gì. Cậu ta tuyệt đối sẽ không hét “Có trộm” cũng không tự mình xông lên, cậu ta chỉ tò mò phản ứng của bà thím kia thôi. Nếu phát hiện mất tiền, không biết bà thím có ngồi phịch xuống sàn khóc lóc không nhỉ? Nếu không khóc thì có còn ăn ngon ngủ ngon được nữa không?

Lục Tây Vi hả hê cười thầm. Tôi không ngủ được, cô cũng đừng hòng ngủ. Tôi ăn không biết vị, cô cũng đừng hòng ngon miệng. Đó là nguyên tắc sống của cậu ta. Vấn đề là, nguyên tắc sống của cậu thì liên quan quái gì đến Mao Tiểu Phác?

Phản ứng tiếp theo của Mao Tiểu Phác khiến Lục Tây Vi suýt đập đầu vào tường. Cô gái này, cô gái này… Cô ta đang cảm thấy có lỗi! Có lỗi vì không có tiền để người ta trộm!