Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Sau Khi Ra Tù, Bị Bốn Cực Phẩm Tranh Đoạt Không Dứt

Chương 3.1: Lục Tây Vi

« Chương TrướcChương Tiếp »
Tàu hỏa từ Thâm Quyến đến Bắc Kinh cắt dọc theo tuyến đường Nam - Bắc. Mao Tiểu Phác xách hai túi nilon, một túi đựng quần áo, một túi đựng đồ ăn chủ tiệm cho, chen chúc theo dòng người đông nghịt bước lên tàu.

Mao Tiểu Phác tìm được ghế của mình nhưng lại bị một cô gái xinh đẹp chiếm trước, tay khoanh, chân bắt chéo, mắt nhắm nghiền, ngủ say. Mao Tiểu Phác cúi xuống nhìn kỹ số ghế, đúng số in trên vé rồi, nhưng cô không gọi cô gái kia dậy, đánh thức người khác khi đang ngủ là một việc không hay.

Dọc lối đi có rất nhiều người đứng giống cô, tay khệ nệ xách vali, mặt không chút cảm xúc. Mao Tiểu Phác ngước lên, kệ để hành lý hai bên toa chật kín bao lớn bao nhỏ, thùng to thùng bé, không còn chỗ nào cho cái túi đáng thương của cô nữa, nên cô dứt khoát tự ôm một túi, đưa tay đẩy đồ chất đống trên bàn sát vào trong rồi đặt túi còn lại của mình lên bàn.

Nhưng làm vậy lại giống như vé đứng đang chiếm dụng lãnh địa của vé ngồi, mà lúc cô thả túi xuống còn vô tình chạm vào chân cô gái bên cạnh, cô gái lim dim ngủ lập tức mở mắt liếc Mao Tiểu Phác một cái, khó chịu nói: “Cô đẩy gì vậy? Không thấy trên bàn đầy đồ rồi hả?”

Mao Tiểu Phác chỉ tay, ngơ ngác: “Không phải có thể để đồ ở đây sao?”

“Để được cũng không đến lượt cô để!” Giọng cô gái đầy khinh miệt.

Mao Tiểu Phác không đôi co với cô ta, chuyển sang hỏi chuyện khác: “Cô tỉnh ngủ rồi?”

“Tôi ngủ hay không liên quan gì đến cô?”

“Là thế này, nếu tỉnh rồi thì đứng dậy trả chỗ cho tôi. Ghế 48, đây là chỗ của tôi.” Mao Tiểu Phác “mời” rất chân thành, cô đã để cô ta ngủ nguyên một chặng rồi.

Cô gái ngẩn người, cuối cùng cũng ý thức được mình chỉ là vé đứng đang chiếm chỗ người khác, sắc mặt cô ta xanh xanh đỏ đỏ, miễn cưỡng đứng dậy, lúc nhích ra còn hung hăng lườm Mao Tiểu Phác một cái.

Mao Tiểu Phác ngồi phịch xuống ghế, thở phào một hơi, đúng là dễ chịu hơn đứng nhiều. Cô chỉnh lại cặp kính gọng đen trên mặt, nhắm mắt nghỉ ngơi, vừa rồi chen chúc quá mệt, lại còn phải đứng lâu, cô kiệt sức rồi.

Bắc Kinh là ga cuối nên không lo lỡ trạm, tâm an lòng an, Mao Tiểu Phác vừa chợp mắt đã ngủ ngay. Lúc cô tỉnh dậy, ngoài cửa sổ đã tối đen như mực, đêm đã khuya. Mọi người trong toa cũng đang ngủ, vé đứng thì trải báo dưới sàn, dựa ghế ngủ ngon lành. Cô gái lúc nãy bị Mao Tiểu Phác đuổi đi cũng ngồi một góc gục đầu lên gối, dưới mông không lót gì. Những người chưa ngủ thì dựa vào thành ghế, lặng lẽ nhìn ra cửa sổ.

Mao Tiểu Phác thấy ghế mình chật hơn lúc nãy, hóa ra có người ngồi xuống cạnh cô từ khi nào. Ghế của cô ngay sát lối đi, hôm nay vé đứng lại nhiều, Mao Tiểu Phác rất thông cảm, nhích vào trong nhường chút chỗ cho người ta.

Bụng hơi đói, cô mở túi lấy một cái bánh mì, nhai rộp rộp, rồi lại lấy hai cây xúc xích ra nhóp nhép, cuối cùng hì hụi ăn thêm một quả táo nữa mới xong. Sau đó cô lục túi đang ôm trong người lấy khăn giấy lau miệng lau tay. Nhìn quanh không thấy thùng rác, cô tiện tay ném luôn xuống sàn tàu.

Xử lý xong, Mao Tiểu Phác quay sang người bên cạnh nói: “Tôi không có tiền đâu, anh xem.”

Cô lộn túi ngoài, trống không. Lộn luôn túi trong, rỗng tuếch. Sợ người ta không tin, cô còn mở cả bọc nilon đang ôm ra, toàn là quần áo. Người bên cạnh từ từ đứng dậy, nhìn chằm chằm cô như nhìn sinh vật lạ. Mao Tiểu Phác nghĩ thầm, vẫn chưa tin? Thế là cô lại đặc biệt chân thành bổ sung một câu: “Tôi thật sự không có tiền, cũng không có điện thoại.”

Lúc phát hiện bên cạnh có người ngồi, cô nhích vào trong nhưng người kia cũng nhích theo. Sau đó đột nhiên Mao Tiểu Phác cảm thấy có một bàn tay lén lút mò vào túi áo mình. Cô né sang trái, cái tay đó dịch theo; né sang phải, lại dịch. Vất vả như vậy, chi bằng trực tiếp nói kết quả luôn để người ta đổi đối tượng khác. Đó là suy nghĩ thật lòng của Mao Tiểu Phác.

Lục Tây Vi không nhịn được nữa, bật cười ha hả.
« Chương TrướcChương Tiếp »