Chương 2.4: "Mày đánh tao thì tao đánh lại."

Vừa hay lúc đó Mao Ninh Minh đang vận động tranh cử trong giới chính trị, tối mặt tối mũi vì chuyện thăng tiến, nên việc xử lý vụ án gϊếŧ người được giao toàn quyền cho Lý Tương Tương. Nhân chứng vật chứng đầy đủ. Mười tám tuổi, vừa đủ tuổi đi tù. Huống chi Lý Tương Tương còn xuất thân quan lại, chỉ thuận miệng nói một câu trong bữa tiệc của các phu nhân nhà quan và thế là, không nhiều không ít, vừa đúng bảy năm.

Mao Tiểu Phác nghĩ, đã ra tù rồi thì không thể lại đυ.ng mặt bọn họ nữa, đi càng xa càng tốt. Nhưng đi đâu đây?

Cô nghĩ đến Bắc Kinh.

Hồi đi học, Mao Tiểu Phác là kiểu học sinh ôn thi điển hình, cái gì cần thuộc cái gì cần viết đều không bỏ sót, đặc biệt rất giỏi môn Văn, nhưng khả năng thực hành lại kém, môn tự nhiên không tốt. Trước khi vào tù, cô vừa nhận được thông báo trúng tuyển của Đại học Bắc Kinh, khoa Ngữ Văn. Giờ không thể học Bắc Đại được nhưng đến tham quan cũng tốt, xem như thỏa mãn phần nào trong lòng.

Sau khi quyết định đến Bắc Kinh, Mao Tiểu Phác lập tức xin nghỉ việc với ông chủ.

Là người suốt ngày tính toán đong lọ nước mắm đếm củ dưa hành, đương nhiên ông chủ thật lòng luyến tiếc Mao Tiểu Phác. Làm nhiều, nói ít, lương thấp, ít yêu cầu, dậy sớm hơn gà, ngủ muộn hơn chó, làm việc hơn trâu, cần cù chịu khó, không oán không than.

Nhưng ông chủ cũng là người sáng suốt. Ông cảm thấy con bé này nhìn thế nào cũng không phải kiểu người sẽ ở mãi cái quán nhỏ tối tăm, chật hẹp, giấy vệ sinh đen trắng lẫn lộn vứt khắp sàn này. Cho nên mới nói tuyệt đối đừng coi thường những nhân vật nhỏ bé mặt mũi lấm lem lủi thủi trong xó bếp, con mắt họ độc lắm.

Ông chuẩn bị cho Mao Tiểu Phác một phần chân gà cay, một phần gan khô trộn dầu mè, một phần cổ vịt cay, gói kỹ lại để cô ăn trên xe. Còn mua thêm hai chai nước, hai cái bánh mì, một gói xúc xích, ba quả lê, ba quả táo. Đường xa, đồ ăn trên xe lại đắt, tiết kiệm được chút nào hay chút đó. Lúc phát lương còn cho thêm hai trăm, tròn một nghìn tệ.

Một loạt hành động khiến trái tim nhỏ bé ngây ngốc của Mao Tiểu Phác run lên, càng củng cố thêm quyết tâm đi Bắc Kinh của cô.

Ông chủ làm như vậy, thứ nhất chứng minh ông là người tốt, nhưng quan trọng hơn còn chứng minh Mao Tiểu Phác rất hòa hợp với thế giới ngoài song sắt – cô đã làm "làm lại cuộc đời" thành công rồi.